Đời đâu dễ bạc câu thề
Nghìn năm một mảnh trăng quê vẫn tròn
Tháng ngày bán dại, mua khôn
Để giờ làm đứa trẻ con năm nào
Giàu sang, tiền bạc chất chồng
Xuôi tay nhắm mắt bằng không cuộc đời
Vui cho tâm trí thảnh thơi
Bao dung, tha thứ, không lời hơn thua.
Miên man bờ cát sóng vờn
Ngẩn ngơ anh đứng, chập chờn như mơ
Em là câu hát hay thơ,
Hay là ngọc quý lộ bờ biển xanh!
Nắng chang chang
Đốt vàng trưa
Mưa tuôn tuôn tắm
Ướt bừa áo ai...
Rung rinh phượng gọi hè sang
Ngày vui nắm trọn ánh vàng trong tay
Rượu nồng tình đã ngà say
Hương đồng gió nội ngất ngây ngây quê mình.
Trả đêm về với chiêm bao
mưa đan nắng
ướt
hanh hao giấc ngày
Trăng chơi vơi
Bước chơi vơi
Lãng du nhớ
Mái tóc bời bời vai
Nhặt tình vá lại câu thơ
Đã dần phai dấu hoen mờ nét hoa.
Tuổi xuân trong, mắt ngọc ngà
Vội chi em hát lời ca rêu buồn.
Thuở thời khờ khạo đã quen
Có anh che chở đời em cậy nhờ
Chốn quê mọi việc nhỏ to
Thay em chăm mẹ anh lo vẹn tình
Thơ cho Người và cho ta
Cho lòng quên nhớ nở hoa luân hồi
Đa đoan mưa nắng sự đời
Thiệt hơn một thoáng đầy vơi cuối dòng...
Thôi thì em cứ nhấp môi
Trong men rượu đắng có lời của anh
Tơ hồng một sợi mong manh
Nếu không duyên nợ cũng đành vậy thôi
Trai duyên nương chốn cửa chùa
Lá rơi...rơi cả bốn mùa lá rơi
Nỗi buồn ai quét dùm tôi
Màu thiền cũng lắm đầy vơi nỗi niềm .