Trời khuya sương đỡ trăng tà
Em nghe tiếng đá đang hòa tiếng tim
Lặng im, lặng im… lặng im
Cũng nghe tiếng đá trăng chìm vào sương.
Ở đi trao gửi hẹn hò
Phượng hồng đỏ thắm ước mơ cuộc đời
Dòng sông cứ lặng thầm trôi
Mùa trong mùa đục... qua rồi… ngẩn ngơ
Nắng trưa rồi cũng chiều tà
Không mong thì cũng tuổi già chiều nay
Dẫu khát vọng dẫu đắm say
Cánh chim đã mỏi mà cay đắng lòng
Màu hoa đỏ rực cổng trường
Mùa hè đến vội vấn vương tuổi khờ
Ve sầu than nỗi bơ vơ
Sân trường vắng bạn mình chờ đợi ai!
Câu thơ nào đốt lòng nhau
Nửa bến khát, nửa bờ đau xé lòng?
Chẳng thà sương khói mịt mùng
Còn hơn hoá đá chờ trông mỏi mòn...
Sông đời nước chảy mênh mông
Lục bình chìm nổi bão giông mấy mùa
Chắt chiu sót lại thuyền thơ
Gởi người bến lạ hững hờ… bước qua…
Gió vờn
khe khẽ vòm cây
Trời thưa thớt
mấy chòm mây lững lờ...
Ta như bông phượng bên đường
Rớt trong nắng lửa lòng vương nỗi buồn
Chút hè rộn tiếng ve buông
Chùng câu tiễn biệt cuối đường hạ bay
Bao giờ? Biết đến bao giờ?
Tình xưa nối lại bến bờ bớt xa
Thôi nhờ làn gió đi qua
Chở về nơi ấy câu ca quê mình.
Thương cho thân phận
Dã Tràng
Ngày đêm
xe cát
tìm nàng mà đau.
Rưng rưng về lại ngày xưa
em vừa mới lớn, tôi vừa xoan trai
nắng vương trên tóc hao cài
tôi mơ cánh bướm theo hoài hương thơm!
Cũng mong
được sống an lành
Chẳng cần ham hố
LỢI DANH như người