Mây nghiêng em gửi tình xa
Gió nghiêng sao đủ mặn mà chốn xưa
Dậu nghiêng ong lượn bướm đùa
Hoa nghiêng vàng mướp đẹp mùa lá bay
Dội về tầm tã cơn mưa
Áo tơi bố rách đang bừa đồng chiêm
Mỏng manh cò đậu cành mềm
Cháo rau, đặc sánh nỗi niềm cháo rau
Thế gian giờ đã đổi thay
Bởi vì Vua có một ngày lấm chân
Rời ngai vàng xuống làm dân
Cùng con nước Việt quây quần nơi quê.
ngàn đời nước mắt đại dương
rong rêu bất chấp vô thường lại trôi
trăng già vớt xác mộng rơi
dấu chân cát nhận- ngậm lời ngàn thu
Từng giờ mong cháu tròn năm
À ơi! Cái hĩm tình đằm mẹ cha
Gió đông, đâu quản thân bà
Hay ăn, chóng lớn… nuột nà cháu ơi!
Hạ về
gọi bạn gần xa
Hạ thương cánh phượng
gửi hoa cuối trời
Mong trời mây lặng, gió thưa
Hãy nghiêng đổ hết mưa về phương tôi
Mưa ơi, bên ấy đừng rơi
Cho xong phiên chợ để tôi được nhờ.
Ngỡ là mắc nợ câu khờ
Đem đi rao bán đợi chờ người mua
Trời chiều giận dỗi đổ mưa
Sợ câu khờ ướt đường xưa… hóa buồn.
Xanh xanh non nước Hạ Long
Đá mòn duyên nợ “phải lòng” từng đôi
Yêu nhau yêu suốt ngàn đời
Dưới trăng thề với biển trời đẹp duyên
Đến đầu làng, đã nhạt mưa
Hoe hoe mấy hạt nắng thừa rọi sang
Điểm lên những cánh Sen Vàng
Lăn tăn mặt nước ao làng hoe hoe
Chật nhà đầy ấm tiếng cười
Liệu mai sau, có vắng người lại qua?
Gieo buồn mắt mẹ lòng cha
Hoàng hôn xuống núi, đàn gà lạc nhau...?