Bôn ba vạn nẻo đường đời
Cuối cùng lại trở về nơi bắt đầu...
Bảy năm biền biệt trăng sao
Bảy năm ngỡ chết vì câu giã từ!
Làng tôi cao thấp sang hèn
Với bao thiếu phụ phận quen đàn bà
Nhịn mình cho đẹp người ta
Ki bo giữ cái thật thà làm duyên…
Nào ai hiểu hết tình đau
Nếu không gặp được duyên cầu ước may.
Biết gieo sẽ gặt mùa đầy
Gieo nhân đức, được phúc dày lòng nhân.
Sông Châu bến cũ một thời
Giờ quay trở lại, bồi hồi nhớ ai?
Hoàng hôn đổ nắng nhạt phai
Bay bay tà áo, ngắm hoài bến xưa.
Nghe chừng trời đất im lìm
Hoàng mai có thấy trăng tiền kiếp không?
Gởi em một nụ xuân hồng
Nở trên tim đá nghe lòng bâng khuâng.
Gột đi mưa nắng đồng chua
Vầng trăng con gái như vừa mọc lên
Cõi mây ánh mắt rất hiền
Tóc thơm vẫn thoảng một miền rạ rơm.
Cha đi bóng hạc mây mờ
Lưng còng mẹ thắp nhang thờ chơi vơi
Đêm nằm đếm hạt mưa rơi
Giọt buồn nối với giọt đời phận con
Gái quê chăm chỉ đảm đang
Cổ kiêu ba ngấn dịu dàng chân quê
Áo dài thả bước triền đê
Xuân thì khúc hát say mê hương đời
Phải chi em mãi đắm say
Mặc ai ngon tối ngọt ngày cũng không
Làm gì có sáo sang sông
Có người để sáo sổ lồng bay xa
Ước làm một lối đi chung
Đợi em dù biết mông lung xa vời.
Ước làm con sóng biển khơi
Vỗ vào bờ cát gọi mời chân em.
Gió lùa áo lệch vai nghiêng
Lung linh em choáng ngợp miền lạc hoa
Ngực len lén chực vỡ òa
Bờ tâm tưởng hé lộ ra cõi phàm
Đồi sơn - tha thẩn đàn bò
Mà tôi năm ấy, ngu ngơ đi tìm!
Xanh nương sắn! Tím bờ sim!
Tiếng em cùng với tiếng chim ngọt ngào!...