Tìm em
Trả mảnh khăn thêu
Nhớ thương níu lại
Chỉ rêu rong buồn.
Ta ngơ ngẩn
cả trăm lần
Chỉ vì câu nói
nửa gần, nửa xa
Nghe lòng rỗng giữa thời gian
nghe mình rỗng giữa mênh mang- lòng mình…
Mượn thơ rót một chén tình
Tình suông uống với một hình bóng xa!
Ru cho êm sóng mạn thuyền
Cho thôi nghiêng ngả những miền đắng cay
Bà ru cháu lớn mỗi ngày
Để tình thương mãi đong đầy núi sông.
Giá anh đừng ngã tay chèo
Thì em đã cập bến chiều sang sông!
Đáy sâu cô quạnh em nằm
Cát trôi nước chảy tháng năm mỏi mòn.
Sớm sương nay em về đâu!
Chờ em tôi trắng trên đầu mây bay
Tháng năm xương xẩu ngắn dài
Chỉ riêng cơn nhớ cổ tay là tròn
Tiếng gà gáy ở làng ta
Đố em tìm ở đâu ra trên đời
Cung trầm, cung bổng, cung vui
Đố em tìm thấy dưới trời ở đâu!
Ước xuôi cũng có chợ tình
Để ta đem bán chuyện mình khổ chưa
Cái duyên sớm nắng chiều mưa
Mới chưa tròn bóng đã vừa sang sông
Cha ngồi đếm mực nước lên
Đắng lòng nghe tiếng mưa rên trắng đồng
Một mùa lúa, một mùa rong
Con tôm cái tép uốn cong lưng người
Chỉ là sợi nắng mong manh
Thêu nên lộc biếc, chối xanh... đại ngàn
Chỉ là miếu cổ cũ càng
Rêu phong đến cả, mơ màng ngàn xưa.
Trái sầu! Rơi
Giữa hồn hoang
Hóa thành cánh nhớ!
Lang thang Đêm ngàn
Ông tôi tóc bạc phơ rồi
Thâm nâu những vết đồi mồi trên da
Tháng năm mọc rễ khô già
Rãnh cày giồng đất cội đa sân đình