Dặn lòng thôi chỉ yêu thơ
Con tim khó bảo nên giờ yêu em...
Chênh chao bởi nụ cười duyên
Đắm say bởi lúm đồng tiền rớt môi.
Rộn ràng hội chợ trái cây
Sắc hương quả ngọt thêm say lòng người
Tạo hình tác phẩm trái tươi
Dáng anh canh giữ biển trời Trường Sa*
Nhớ lời Bác dạy không quên
Cán cân công lý… trắng đen rõ ràng
Không vì danh lợi bạc vàng
Lương tâm ngòi bút... sẵn sàng hy sinh.
Bàn chân mòn đá bên đường
Thập phương xuân đến hành hương tìm về
Hỡi ai tâm niệm câu thề
Từ bi Quốc mẫu gửi về chữ tâm !
Về miền nắng ấm bình yên
Cô đơn vợi bớt dần liền vết đau
Ngọt bát cháo, bùi cọng rau
Đời này với cả kiếp sau cháy lòng...
Quê hương chấp cánh tình thương sóng trào
Sao khuya gợi nhớ đêm nào
Ngọt ngào tiếng mẹ thả vào lời ru
Giọt nào đọng những nhớ quên
Gạn trong đắng, ngọt có lên dạt dào?
Ngược về phút ấy cồn cào
Mà như hương vẫn ùa vào trong tôi
Thương từ "Em bé Mường La"
Nhớ như nghe Thái Thanh ca ngày nào...
Đường về lòng những xôn sao
Người xuôi Bản Lác, hồn vào Ít-Oong!
lời buồn như thể mành tơ
treo lên chuông nặng ai ngờ chuông ngân
sông Tiền mưa lạnh giăng giăng
người qua như ánh sao băng vội vàng
Tìm Tranh - lạc giữa vườn tranh
Tìm Đào - lạc Mận... trắng xanh nhờ nhờ
Tìm Mơ - lạc dưới trăng mờ
Tìm Mây - lạc giữa đôi bờ sông mây...
Sông quê như dải lụa đào
Vắt ngang qua những chênh chao kiếp người
Buồn vui giọng nói tiếng cười
Lắng trong sâu thẳm lòng người xa quê.