Tình người Đất Tổ cho nhau
Bốn phương xum họp tìm câu ân tình !
Khôn ngoan góp lại cho mình
Trắng đầu ,đỏ chữ sân Trình đáo lai !
Mật môi! Lạ lẫm giận hờn
Lạ lùng hờn dỗi cong vờn môi xa
Phiêu liêu
Đời lạ lẫm ta
Sông ngân ru khúc êm đềm
Gửi trời sao cả nỗi niềm trong anh
Em đi về phía xa xanh
Biết còn nhớ ánh trăng thanh thuở nào
Tàn tro nguội lạnh từ lâu
Đừng nhen nhóm nữa niềm đau thuở nào
Gặp cho bối rối tuôn trào
Đã xa xôi lắm đường vào trái tim
Cung thương đã đứt một dây
Một dây níu lấy bàn tay ngậm ngùi
Một câu thơ, một đời người
Một giọng ngâm để tặng đời trăm năm
Quê nhà ơi tiếng gà trưa
Dòng sông khát đợi cơn mưa đầu mùa
Mỗi lần theo mẹ lên chùa
Nắm xôi thì nhớ lá bùa thì quên
Lời yêu anh ngỏ đầu tiên
Em ra thành phố bỏ quên ở nhà
Anh tìm đến phố Hàng hoa
Đèn màu lấp ánh trăng ngà miền quê
Có người trò nhỏ lặng thầm
vạch từng xác phượng mơ tìm mùa xưa
bờ mi ưa ứa giọt mưa
thâm tình thầy, bạn ngày thơ đâu rồi
Thì thầm hò hẹn chốn quê
Tay trong tay… nhớ chiều hè năm xưa
Hoa đồng cỏ nội đung đưa
Nửa xuân sắc thắm nửa trưa gió nồm
Mây anh quên hết cung đường
Choàng lên vai núi, mây vương tơ lòng.
Núi không mây, ngẩn ngơ trông
Mây không núi cũng xối dòng sầu riêng.
Dẫu rằng chia đũa chia mâm
Nhưng mà câu chữ vẫn nằm bên nhau
À ơi chớ trách lòng đau
Câu thơ sáu tám ngọt ngào còn đây
Chửa Thu lá đã ngả vàng
Má nhàn nhạt phấn, môi bàng bạc son
Tóc già một lọn cỏn con
Da ngà có rám vẫn còn nét thơ.