Trai làng đã bỏ nghiệp cày
Gái làng ra tận nước ngoài làm dâu.
Lấy chồng tận đẩu tận đâu
Quê người xứ lạ thế nào cũng cam
Thơ ngây giọt nhớ chung tình
Nhịp tim cứ ngỡ đôi mình đập chung
Bây giờ lối cũ không cùng
Mây trời sông nước một vùng mờ xa
Nhớ nhung... còn chật đáy lòng?
Trầu cau còn đượm hương nồng khi xưa?
Tứ thân... nhạt nắng phai mưa,
Quai thao đi sớm về trưa... rối lòng?
Ta ngồi
đếm lại mỗi ngày
Mới hay
nét mặt thấm đầy thời gian
Mắt em vời vợi hàng cau
Vườn nhà ngan ngát giàn trầu đợi anh
Rung rinh giọt nắng trên cành
Nón nghiêng thả mái tóc xanh hẹn hò...
Dại khờ ấp nỗi buồn xưa
nở ra con ốc lẳng lơ đa tình
oằn lưng cõng cái phận mình
chưa xong còn vác ảo hình trên vai
Mẹ cho em suối tóc dài
Suối em dìm đắm bao người… mộng mơ
Thơ tôi cũng ốm vật vờ
Ngẩn ngơ chết đứng bên bờ suối em
Sông tình mấy nhánh nông sâu
Tim yêu có mấy sắc màu đổi thay
Mưa về xám chặng đường bay
Mong người ngàn dặm thôi say hải hồ
Em về tìm lại vấn vương
Hiện trong nỗi nhớ niềm thương dạt dào
Của thời áo trắng nôn nao
Mơ trầu xanh quấn quýt vào thân cau
Lời yêu quên tháng quên năm
Người đi mở cõi đặt tên đất này
Từ trong trăm đắng ngàn cay
Vút lên một cánh cò bay ngang trời.
Lòng thì nhớ, ngày thì trôi
mùa con như gió tìm nơi mà về
hoàng hôn mẹ đã gần kề
hoàng hôn giăng sợi …
bốn bề
mẹ ơi !
Anh nằm xuống ở nơi đâu
chôn vào lòng đất cả câu hẹn thề
Trai làng lần lượt về quê
anh biền biệt, mẹ sớm khuya âm trầm