Mế xưa lam lũ suốt đời
Nghĩ đâu đến dải yếm trời tặng ban
Với thời vải mộc nhuộm chàm
Rối tình dải yếm ngổn ngang giữa rừng
Ngỡ như tiếng bước bên thềm
Ngỡ như hơi ấm môi mềm em trao
Vòng tay với những khát khao
Em đem nỗi nhớ đan vào trong anh
Rộn lòng ta thấy yêu yêu
Vần thơ họa lại cảnh chiều bóng em
Đêm về giở ảnh ra xem
Hoàng hôn chợt sáng, khát thèm dáng ai.
Từ hồi đám cưới sang sông
Để cho hoang vắng cánh đồng heo may.
Cho ai chuễnh choãng đường cày
Bậc ao đá mốc, rêu dày lối đi.
Thác xanh xõa giữa đại ngàn
Ai đem sợi tóc mà ràng buộc nhau
Rừng sâu tượng đã bạc đầu
Trong từng thớ gỗ đỏ màu Tây nguyên.
Tôi không toan tính vơi đầy
Chỉ là… xếp lại từng giây đợi chờ
Tôi không… không thể nào ngờ
Chỉ là… tôi với bóng mờ tường hoa.
Ngồi thiền ẩn một cõi riêng?
Trà tiêu tri kỷ… sương nghiêng chảy mềm
Ngồi thiền đôi mắt lim dim?
Tình mơ song cửa lạc miền... thiên di
Trời buồn phố vắng ngày mưa
Sợi thương sợi nhớ đan thưa bóng hình
Cho xin một góc riêng mình
Cuộn tròn nhung nhớ mảnh tình trái ngang
Lưa thưa vạt nắng lưa thưa
Vương vương mong nhớ như vừa vương vương
Không không như thể vô thường
Tình ơi nhớ nhớ thương thương hỡi tình.
Trăng sa xuống biển Cửa Tùng
Cho tôi ôm trọn trong lòng nàng thơ
Bạc đầu con sóng ngẩn ngơ
Biển đêm giát bạc hôn bờ phi lao
Ngắm nhìn đầu rồng đất nung
Biết là cùng với Thăng Long một thời
Trải qua hưng phế bao đời
Hoàng thành cháy sập , đã vùi đất sâu
Nếp xưa mãi đến bây giờ
Toàn cái ngon ngọt đem ra chợ làng
Nhà dùng chẳng dám cao sang
Đầu thừa, đuôi thẹo làng nhàng cũng xong.