Nắng nào phơi mẹ khô dần
Suốt đời héo cả sang phần ruột con
Nẻo đường mài gót mẹ mòn
Con về đi lại lòng còn buốt đau
Nào ai đi hết nỗi quê
Cánh đồng thì rộng, con đê thì dài
Quanh năm đầu lấm, gối mài
Chỉ mong cành đậu quả mai là mừng.
Lần từng bước, kiếm đường xưa
Trải dài tuổi mộng ướt mưa bao chiều.
Về, ôi đồi bãi cô liêu!
Khép bờ môi lạnh chôn điều thủy chung
Cái duyên lục bát rối bời
Để cho lòng dạ bồi hồi chia tay
Hẹn năm, mong tháng bấy nay
Ngày vui họp mặt vừa tày một gang
Nổi chìm dâu bể mưu sinh
Nào hay biển cũng đa tình như ta
Trời xanh, xanh đến nõn nà
Đảo chông chênh dấu tiên sa chốn này
Lục Bát là Lục Bát yêu
Lắng trong cánh võng câu Kiều mẹ ngâm
Góp thêm câu chữ lặng thầm
Gửi đi mong ước từ tâm mỗi người
Lịm hồn khoảnh khắc chênh chao
Bén vần lục bát lạc vào trong nhau
Ước ao chóng đến Hội sau
Chia tay, trời lại mưa lâu … hỡi người…
Dặt dìu, phảng phất phấn son
Gối hồng ấp má
Ước tròn giấc mơ!
Bao năm chiếc bóng mỏi mòn
Nắng mưa giầm giãi lòng son không mờ
Ngày trôi, qua tháng năm trôi
Buồn thương một kiếp lẻ loi dáng hình
Gặp nhau cũng bởi chữ duyên
Nhân gian đông đúc lạ quen bao người...
Không trao sóng mắt làn môi
Chỉ câu Lục bát đủ nuôi tâm hồn...
Hội tan muốn hẹn một lời,
Chắc trời thấu hiểu lòng người... tuôn mưa.
Tháng ngày đợi sớm, chờ trưa,
Ước ao trao gửi cho vừa cách xa.
Một mình
một bóng chiều phai
Nhớ ngày chung bước cùng ai
lối này
Chân qua…
buồn đọng dấu giày
Đường xưa hoa cỏ còn đây…
mà người….