Tiếng ngoan sơ sểnh mất còn
Mảnh mai đâu dễ vuông tròn, con ơi!
Mẹ cha trao trọn lẽ đời
Mong con mau bước… nên người giỏi giang.
Trễ tràng dải yếm Mầu ơi
Mặc cho miệng lưỡi ỉ ôi xóm làng
Ấm êm sao ổ rơm vàng
Anh Nô trốn hội tìm sang cuối đình
Sài Gòn nắng cũng xanh rồi
ngày đông u ám đã ngời sắc lên
rực vàng chuyển khắp tầng trên
sáng trưng trời đất tôi, em dự phần
Em về gió thoảng chiều buông
Phong phanh tà áo cánh chuồn bay bay
Anh trao sợi nhớ bấy nay
Để em vá lại những ngày đơn côi
Bao năm đi ngược, về xuôi
Bấy năm chia ngọt, sẻ bùi cùng dân
Đói, no… vượt lũ bao lần
Bản thôn trìu mến… tình dân đậm đà.
Thả tim …
theo nhịp luân hồi
Thả mơ …
ra chốn biển đời mênh mông
Ra về nhớ nhớ thương thương
Cái duyên lục bát giá gương chẳng mờ
Đêm nằm hết mộng lại mơ
Nụ cười môi thắm ngẩn ngơ thức hoài…
Huế chiều uống nắng sông thơ
Ơi tà áo tím nhuộm bờ Hương giang
Trời thu buông sợi nắng vàng
Vắt ngang nỗi nhớ giữa làn nước xanh
Mười năm trở lại vườn xưa
Hoa tàn, cỏ úa nắng mưa vô tình
Trăng ơi! Trăng có hiểu mình
Ngồi trong vườn cũ nhớ hình bóng trăng.
Em đi...
giấu một chút thầm
Trái tim sóng sánh nốt trầm
thẳm sâu!
Lả lơi ngọn gió trời đông
Trái tim suýt vỡ, đau lòng phiêu diêu
Giận người - chẳng vẹn chữ yêu
Để tình trôi dạt bao chiều lênh đênh.
Ong say
nát nhụy hương hoa
Ta
say mèm uống
tơ ngà phiêu…
Phiêu!