Tường Lan mở nụ thu hiền
Cung mê tưởng đã dạo phiên khúc sầu
Để từ ngậm ngọt mưa đau
Để trong phiêu hốt bạc đầu nhớ thương
Ngậm ngùi chi thế em ơi
Đắng cay ai đã nặng lời có sao
Vẫn xanh tươi vẫn ngọt ngào
Giữa trời se lạnh hanh hao tháng ngày
Chiều nghiêng đằng đẳng muôn sau
Xước lòng quảy gánh mùa nào… xa xôi
Ngồi buồn vẽ vạt đơn côi
Nhớ hoang hoải nhớ… ừ thôi… xót lòng
Hóa ra chưa đến tận cùng
Thiên đường ai vẽ trắng vùng cỏ lau
Ngấm đời mới biết đời đau
Ngấm tình mới biết mai sau vẫn khờ.
Lênh đênh
đen
trắng
cuộc đời
chỉ mây xanh cả
biển trời mênh mông
Đến khi nhắm mắt xuôi tay
Trần gian từ biệt, tuyền đài gọi tên...
Người còn nhanh chóng lãng quên
Những trang thi phẩm ngày đêm khóc thầm!
Mặt trời lặn phía mùa xưa
Con đường cong biết lưỡi cưa chạy vòng
Hai bên nhà mới thong dong
Gió vào hun hút thinh không trước chùa.
Anh cười đời …chút điên điên
Bảo rằng: “Từ giã cỏi phiền… thoát thai
Ẩn lên rừng uống cho say
Mơ trăng với gió thơ bay cuối trời”
Nhớ nhung thao thức sớm chiều
Bờ môi cháy khát bao điều mộng mơ
Tặng cho em cả đời thơ
Dành cho nhau chút mong chờ từ đây
Nhìn em ngồi chải tóc mây
Ngỡ dòng suối tóc rót đầy tim ta
Ấp e một thoáng kiêu sa
Lòng ta bao nỗi phong ba cuộn trào
Câu thơ ai đã gieo vần
Chao ơi nghiêng ngả phù vân lòng mình
Bao lần thi tứ lặng thinh
Đêm dài tìm chữ- bình minh vật vờ
Chuyện cổ tích của đời tôi
Bà là mẹ, váy làm nôi... ru hời
Phù sa bên lở, bên bồi
Thời gian như chiếc gương soi đáy hồn.