Thứ hai, 29/06/2026,


 vàng lưng
qua giữa lưng trời
dáng thu xưa...
của một thời yêu nhau

 Gió hanh lay ngọn xoan đào
Làm thu rụng xuống mặt ao óng vàng
Sóng buồn gợn nỗi đa đoan
Em buồn, tay ngọc khẽ khàng vớt thu

Buồn vui thế sự xoay vần
Ly cà phê sáng môi gần bên nhau
Điếu thơm đỏ lửa mở đầu
Bạn bè bốn hướng đọc câu thơ dài

 

 Ta thêm tuổi nữa rồi đây
Ước sao tóc vẫn xanh mây lưng trời
Mặc đời buông những tiếng cười
Giữa trời giữa đất hôn người ta yêu!

Phong trần chai sạn đôi tay
Trong tim dường cũng hao gầy bóng ai
Em từ lơi lỏng vòng tay
Thả trôi nhan sắc theo mây gió đời
 

Một trăm… dư lẻ, Bác đi!
Hồn sông, tình nước Bác thì gửi trao
Gạt dòng nước mắt tuôn trào
Con là người lính ngày nào! Bác ơi!

 

 Vấp tình một sợi tóc thôi
Mà chiều thu vắng bồi hồi nhớ thương
Cánh cò lặn lội gió sương
Người ơi còn nhớ má hường em xưa?

Mong thời gian chẳng phôi pha
Càng lâu càng thắm duyên ta càng nồng

Mặc cho sấm chớp bão giông
Nắng hờn mưa giận mình không xa rời

Em giờ không thắt lưng xanh
Câu ca xưa đã hóa thành ca dao
Mình chưa lên ngọn sông Đào
Xuống mom sông Vị làm sao tỏ tường

 

 Cái ngủ mày ngủ ngoan ơi
Bóng cây đã ngủ bên người dưới cây
Cánh chim đã ngủ trong mây
Mùa thu đã ngủ giữa dây bìm bìm

Ngắn
vừa đủ
động lòng anh

Ngắn
vừa đủ
buộc
mình thành nợ duyên.
 

Xin anh chớ có trách hờn
Đừng đem kỷ niệm khơi nguồn khổ đau
Bài thơ anh viết hôm nào
Thôi anh, hãy thả trôi vào lãng quên

Trước tiên Trước Trang [757, 758 ,759 ,760 ,761 ,762 ,763 ,764 ,765 ,766 ,767 ,768 ] Tiếp  Cuối cùng