Có chi mà phải ngượng ngùng
Nhờ chồng giúp phía sau lưng khó nhìn
Chứ đâu phải mướn Ô - xin
Mà em sợ thiếu lòng tin cậy nhờ!
Chia xa bẻ nửa câu thề
Nửa đi ngập gió, nửa về ướt mưa
Nửa đau đau lá cuối mùa
Nửa thương thương mảnh trăng xưa phập phồng.
Thì thôi nắng đốt chiều rồi
Chơi vơi hạ gót ngạo đời lãng du
Đắm say lạc biển sương mù
Nhớ quên ngủ giữa hoang vu - lạc dòng
Lung linh ngọn nến thay lời
Sắp hình non nước bao đời ghi công
Bàn tay Bác đã vun trồng
Cháu con tiếp bước cha ông giữ gìn
Trách mình
không nở nụ cười
Xóa tan
dáng vẻ rối bời người ta...
Nửa đời mất nửa dung nhan
Mấy mươi năm phấn trắng ngang mái đầu
Nửa cung lạnh, nửa phím sầu
Đò qua nước lại nông sâu bến bờ
Khi say uống mấy chẳng vừa
Em - người quan họ, rượu trưa khéo mời
Nụ cười nghiêng cả bờ môi
Một lần em chuốc cả đời anh say.
Phật thiền ở gốc Bồ Đề
Bác Giáp tuyên thề ở gốc cây đa
Con xin niệm Phật Di Đà
Bố con - theo Bác rời nhà ra đi
Hội tan nào biết nói gì
Mượn câu lục bát viết khi giao mùa
Động lòng, Trời đổ trận mưa
Dùng dằng kẻ ở - người chưa muốn về.
Người đi về chốn xa xăm
Bỏ ta lặng lẽ âm thầm mưa rơi
Câu thơ chợt vỡ làm đôi
Nỗi buồn chợt xõa lưng trời chông chênh
Mười hai bến nước đục trong
Sang đò bữa ấy - đắng lòng nao nao
Vầng trăng khuyết tự hôm nào
Giữa trời còn nửa hao hao dáng gầy
Mây xam xám, gió hiu hiu
Se se ngọn cỏ, thiu thiu mặt hồ,
Mảnh mai: vóc dáng liễu bồ
Soi hình, bắt bóng thân lồ lộ thân...