Nén yêu thương cố lặng thinh.
Đếm thời gian cứ vô tình chậm trôi.
Trái tim rung nhịp đầu đời.
Bây giờ trao hết cho người xa xăm.
Tôn sư trọng đạo nghìn năm
Lấy gương sáng tự trăng rằm mà ghi.
Thơm tho nhiều ít kể gì
Con ơi đội lễ nào đi tết Thầy.
Một đời gậm nhấm men say
Người ơi tỉnh giấc mộng này đi nao
Khóc cười chi... cõi chiêm bao
Đêm ngơ ngẩn gọi ta vào chốn mơ
Giá như không gặp được nhau
Hai ta chẳng phải khổ đau thế này!
Giá như đừng nói chia tay
Bây giờ chẳng phải ngắn dài lệ rơi
Tiếng rao pha loãng sắc trời
Tiếng rao cất nhịp lạc trôi chiều buồn
Tiếng rao manh áo gạo cơm
Tiếng rao khắc khoải người ôm bóng mình
Ta đi về phía sông Tiền
Tìm thơ trong họa chao nghiêng chuyến đò
Khi không mà lại hẹn hò
Phù sa nước đục thăm dò lòng nhau
Nỗi nào mặn muối biển Đông
Nỗi nào xa xót người không thành người
Nỗi nào lặng tiếng im hơi
Lặn trong nước mắt, đất trời không yên.
Chốn quê quán lá giải sầu
Rót men đồng nội rửa câu lấm vần
Rành trời lục bát thanh tân
Gặp nhau ngô cũng vài lần trỗ bông.
Xót lòng chi một bài thơ
Nhớ thương ai thuở hẹn chờ người dưng
Trăng khuya vàng úa nửa vầng
Biển tình sâu thẫm ngại ngần chuyến sang
Bài thơ cha viết tặng con
Đêm nay và mãi vẫn còn mai sau
Quê hương vẫn mãi ngọt ngào
Thương con cha mẹ khát khao duyên lành
“Nhiều tiền chưa hẳn là giàu
Sang thì lắm vẻ muôn màu, nghe em
Lỡ nghèo thì chớ đành hèn
Hơn ai sang cả vì quen cúi luồn”
Buông đi một nẻo trời cao
Ta về giữ trọn lối vào ngõ quê.