Ta như bướm trắng dại khờ,
Lỡ hôn hoa đỏ bên bờ dậu thưa.
Gió đùa vờn tóc đong đưa,
Áo em thấp thoáng nắng trưa hẹn hò.
Nhớ nhung năm tháng hao gầy
Đêm khuya phố lạnh vơi đầy giọt thương
Mình ta hun hút con đường
Chuông nhà thờ đổ màn sương tỏ mờ
Em cứ bảo em chung tình
Mà sao đáy mắt in hình bóng ai.
Gió đưa hương tết về thôn
khói bay lờ lững chen cơn nắng chiều
dưới làng, chân mạ dập dìu
gót em bùn ngậm lúa thêu xanh đồng
Quà của Chúa thật lạ lùng
Sướng vui hoà trộn với cùng khổ đau.
Đàn ông nào có biết đâu
Khôn ngoan mấy cũng chui đầu vào… hom.
Chân ghìm dưới cánh... từ trường
Phá bom nổ chậm, nối đường trong đêm
Vội vàng anh đến cứu em
Quản gì cái chết kề bên, trên đầu.
Đêm mòn đếm giọt rét rơi
Gối chăn vương vấn hoa cười đâu đây
Thương quê phận mỏng thân gầy
Mưa phùn gió bấc…ai hay rét lòng !!!
Hình như nơi ấy cũng mưa?
Hay là nước mắt ai vừa đầy vơi
Mưa quăng gió giật tơi bời
Tôi chao đảo giữa một trời bão giông
Đêm Đầm Thị Nại sương giăng?
Ngồi nghe gió hú gọi trăng giao thề
Chụm đầu uống rượu đê mê
Men nồng say khướt môi kề ngất ngây
Bờ môi hồng tựa cánh sen
Sớm mai chớm nở đợi bên kia đường
Chiều thu thấm ướt màn sương
Nắng vào giấc ngủ…tôi vương vương lòng..!
Thấy rồi là thấy vậy thôi
Làm sao chinh phục được người trong thơ
Yêu em tôi bỗng bơ vơ
Người đẹp áo lụa bây giờ ở đâu?
Ừ thôi đừng bó mảnh hồn
Rưng rưng một nỗi
Bồn chồn mùa đi
Thôi nào cánh nhỏ li ti
Đừng rơi rụng xuống lối đi... Ta về!