Tình quê neo lại điều gì,
Tha hương bươn chải vẫn đi chung đường.
Nỗi niềm riêng, dạ vấn vương,
Nâng niu một góc yêu thương tim mình.
Bắc Ninh - Kinh Bắc bao đời
Dân ca quan họ rạng ngời quê hương
Nghìn năm một thủa vấn vương
Bồng bềnh câu hát nhớ thương người về.
Nắng chiều vàng áy xác xơ
Được cơn mưa nhẹ mở cờ lan nhanh
Góp làm xanh Trái Đất xanh
Lạ sao đời chẳng xem mình là cây.
Dễ gì quên được dòng sông
Thơ tôi đã tắm mát lòng bấy lâu
Giấc mơ chìm ở quãng sâu
Mà chưa vớt được càng đau đáu chờ
Ai đi nhớ tiếng trống đình
Nhớ câu quan họ quê mình trong veo
Nhớ hát bội,nhớ tuồng chèo
Nhớ bài chòi hát xuân gieo duyên tình
Giật mình! Thổn thức muôn phương
Trống không một nửa... chiếu giường ngẩn ngơ
Vụt tan hư thực trong mơ
Cởi ra thắt lại một bờ ảo yêu.
...Lá rơi vào
Giấc ngủ dài
Trả
Cho mưa nắng
Những đài các xanh.
Bao ngày về lại quê nhà
Nhớ canh cua , với quả cà giòn tan
Ấm bàn tay chị, tay em
Cầm muôi, đưa bát...cơm chan nụ cười
Ngửa tay chạm ót non ngàn
lần lên gió ngược
mênh mắng thượng nguồn
Nhà nghèo cơm mẹ chan canh
Để riêng quả trứng mẹ dành phần con
Sân trường con bước lon ton
Xa xa mẹ dõi xem tròn bước chân.
Kề vai hứng bụi phong trần
Gánh tình san sẻ nẻo gần nẻo xa
Trả em lúc bảy khi ba
Gió vào nhà trống biết là còn không
Trả vay duyên nợ khôn cùng.
Mưa đừng rơi nữa, mưa ơi
Để tôi lỡ hẹn với người tôi thương
Mưa rơi chi giọt lệ buồn
Khóc giùm tôi chút tơ vương hững hờ