Hoàng hôn buông tự bao giờ
Mà trời Đà Lạt đã mờ mờ sương.
Bóng ai dạo hồ Xuân Hương
Phất phơ tà áo còn vương nắng chiều.
Trời cho chút gió chiều nay
Ông đi đến những cõi gầy nhớ mong
Bên vườn chiếc võng ru ông
Đàn chim quen cứ lượn vòng cuối thung.
Con cầm giọt khóc tâm linh
Trở về bên mẹ tưới xanh cỏ chiều
Ngang trời một tiếng vạc kêu
Người xa xa mãi cánh diều thiên di
Hai người một cõi triền sông
Thuyền đu đưa đấy bềnh bồng nước mây
Trời nghiêng đất ngả cuồng quay
Gió tầu lá chuối còn quay đến giờ.
Dấu chân trên đá xanh rì
Con nghe vẫn ấm bước đi của Người
Măng rừng chuối bẹ vẫn tươi
Xôn xao đàn cá đùa bơi suối ngàn
Khi em còn biếc lá xanh
Anh là ánh sáng vây quanh dịu dàng
Mai kia cây nhuốm lá vàng
Anh xin là đất mịn màng đỡ em.
Chí Phèo thò khúc dồi trâu
Mày thành con nhặng đâm đầu phải hơi
Đàn ông chết sạch cả rồi!
Mà mơ cái hạng suốt đời cầm chai
Rằng thơ đâu phải bạc tiền
Mà cân, đong, đếm cho phiền lòng ai
Bữa rau, bữa cháo dông dài
Đói no ai nỡ để ai trách mình
Từ khi trời đất chuyển mùa
Tôi mua lại đất của tôi xây nhà
Bán mua được một, thua ba
Cái nghèo qua cửa đi ra... lại vào.
Bao năm xa bấy ngỡ ngàng
Lời quê mộc mạc mà sang ngôn từ
Tiếng quê vẫn giữ đến giờ
Ngược xuôi ta vẫn tôn thờ tiếng quê
Một em lầm lẫn có duyên
Một tôi khờ khạo thành thiên chuyện buồn.
Tình em mãi như suối nguồn
Riêng tôi biển cạn mỏi mòn tháng năm…
Xuân khoe thắm nụ hoa đào
Em khoe đầy đặn dáng cao gót hồng ...
Vài ba cô gái chưa chồng
Đứng nghiêng, đứng ngó, tóc bồng bềnh… bay!