Ru anh trăm nhớ ngàn mong
Mà anh rất thật trong vòng tay nôi
Ầu ơ… chín bỏ làm mười
Em bỏ đi, biết ai người ru anh!?…
Chúa Xuân gõ cửa đòi thơ
Giờ vàng Thần né. Chúa ngơ ngác tìm
Chữ, câu còn mải đắm chìm
Vào canh say-tỉnh, chiều lim rim chiều...
Thôi đừng trách cứ tháng giêng.
Non tơ như thế, đền thiêng cũng tàn
Đợi ngày đông tận, đò sang
Lại lên dan díu trăng vàng tháng Giêng !
Xuân sang, cánh én lưng trời
Câu thơ khập khiễng, tình đời dửng dưng
Bạn xưa, tay bắt mặt mừng
Thơ trong muối mặn cay gừng trao nhau.
Sông Cầu nước lững lờ trôi
Dòng sông thầm thĩ, tim tôi cồn cào
Đường qua Bến Tượng* xôn xao
Bóng em thoắt đã khuất vào chợ hoa
Mưu sinh mưa nắng dãi dầu
Thanh cao Đồ Chiểu bắc cầu nghĩa nhân
Lý cái mơn… sáng lòng dân
Dừa xanh soi bóng duyên thầm Giồng Trôm
Sài Gòn cũng có hoa đào
Không tin em hãy soi vào gương xem
Ồ...! Trông vừa lạ vừa quen
Hây hây má thắm môi em nở đào
Mỗi năm tới vụ cá nam
Người trăm nơi lại rộn ràng nhớ quê
Ngút ngàn mong đợi ùa về
Đảo Cát Hải mãi say mê lòng người.
Nhìn sau tóc, đoán em cười
Sao mà “ghét” thế… nửa vời giận, thương
Đến vòng eo, cũng khiêm nhường
Mặc vòng tay ấm… nâng hương bưởi nhà.
Núi đôi giờ chẳng song đôi…
Bận chi bên lở bên bồi như sông ?
Vườn em tở mở hoa hồng
Hương đưa ngan ngát giục lòng anh say
Thấy Quan sang, chớ chung đò
Lỡ mai sơ sẩy, người lo cứu người
Phận mình nào có mấy mươi
Giúp ai khổ nạn, mới người thật tâm
Hiên nhà đỡ hạt mưa bay
Từ xa lạ đến mê say một đời
Nghe trong từng hạt mưa rơi
Êm, êm như tiếng ru hời mẹ ta