Nắng xuân sao quá đa tình
Dòng thơ dang dở chông chênh mắt người
Để vành nón đợi chơi vơi
Bờ môi nghiêng, xõa rối bời tóc thơm
Trường Sa
Sáng sớm
Đầu xuân
An Tiêm cùng vợ
Tần ngần xuống thăm
Đứng trên bãi cát mịn màng
Biển Đông sóng bạc
Ngỡ ngàng reo vui.
Em còn nhớ bến sông xưa?
Con đò nhỏ, bờ lau thưa... gió đầy
Tóc vương má ấp vai gầy
Vòng tay vội chưa khỏa đầy nhớ nhung
Chợ quê có gió làm duyên
Có cây đa mát nắng xiên chẳng vào
Có ai rít điếu thuốc lào
Tiếng kêu nịnh thế ngó vào cùng say!
Giao thừa phố vắng như quê
Pháo hoa điểm nhịp xuân về đắm say
Mười hai con giáp đêm nay
Tính thêm tuổi mới phút giây giao thừa
Bềnh bồng thuyền ngược dòng sông
Câu thơ giã bạn tiếng lòng người xưa
Miếng trầu têm vội cũng vừa
Đôi mắt em liếc gió mưa cả trời
Câu thơ hòa quyện
Ngọt bùi ngày qua
Gieo nhung nhớ
Hồn bao la
Tình xuân vẫn thấy
Thiết tha cuộc đời
Mái gianh rêu cũ còn non
Lợp lên cổ tích nét son tháng ngày
Mẹ ru xuân nóng bàn tay
Vẫn nồng hơi ấm đong đầy hương quê…
Hoa xoan mỗi sớm bình minh
Rơi nghiêng mái tóc chúng mình đi qua
Mắc vào duyên nợ hai ta
Giữa mùa xuân tím sân nhà hoa xoan
Quê nhà ơi!
Ánh trăng vàng
Rủ nhau mấy đứa cùng nàng đi chơi
Tết này mỗi đứa mỗi nơi
Mình tôi lạc bước người ơi thật buồn…
Xuân về ấp ủ yêu thương
Tình xuân man mác vấn vương nỗi lòng
Thả hồn vào cõi mênh mông
Nghe lòng thương nhớ ngàn trùng xa xôi
Chút lòng lính trẻ xa nhà
Con từ biển đảo Trường Sa gửi về
Đảo xa luôn nhớ đến quê
Mẹ giờ đang bận bộn bề lúa xuân