Đường lên quê bạn Sơn La
Núi đèo trùng điệp mây là là bay
Suối ôm núi, núi đắp mây
Mấy cô sơn nữ hây hây má hồng
Một đời hương chẳng đổi thay
Dịu êm gối tóc ngủ say một đời.
Chéo xuân va phải nắng hè
Vuông trời lửa phượng tiếng ve thẳng hàng
Sóng lòng đưa đẩy đò ngang
Ngổn ngang hồn chữ ố vàng phong thư
Trở về với tuổi thơ tôi
Dang tay ôm gốc cây thời nhảy dây
Già nua nắng gió thân này
Khẽ rung rinh
Khẽ kể rày, kể mai...
Vốc đầy một nắm gió trời
Đắp lên mộ chí thay lời trần gian
Khói hương thấu đến niết bàn
Tiếng chuông rơi tận suối ngàn thông reo
Tháng giêng
mưa ướt nụ cười
Em tôi xuống phố
tóc rời rã bay
Cổng trời thấp thoáng tiên sa
Thu vào tầm mắt bao la đất trời
Khèn ai réo rắt gọi mời
Ô xòe quấn quít lứa đôi thầm thì
Xạc xào lá rụng ngoài sân
Chuông chùa bảng lảng như gần – như xa
Hoa cau rụng trắng hiên nhà
Tóc em buông mượt hay là chiều buông.
Nâu sồng vẫn tấm áo quê
Hương trinh nhẹ gót sông mê bến đời
Hồn quê xanh ngắt đất trời
Nâu sồng theo bóng một thời còn vương
Ga buồn vắng, gió heo may
Bóng gầy ai đợi lắt lay đêm buồn
Mưa khuya lạnh dỗi hờn tuôn
Người xa xa mãi khơi nguồn mạch đau.
Nụ hôn chiều ấy em trao
Cùng lời thề ây vẫn xao xác lòng
Hao gày dâu bể sắc không
Dại khờ tôi vẫn đeo gông lời thề
Ngó nhìn trước, nghoảnh nhìn sau
Lệnh ai ban phát mà mau thế này!
Bao đời dân góp chung tay
Mưa đông nắng hạ tháng ngày cùng nhau.