Dẻo chân sáng mắt thế này
Mà sao lại vấp phải dây tơ hồng?
Đường đời gai nhọn cùng chông
Đá tai mèo bén, chân không vẫn trèo
Xa em từ ấy đã lâu
Tóc anh nay đã chuyển màu hoa râm
Gặp em thỏa nỗi nhớ thầm
Sóng tình anh giống sóng ngầm trào dâng.
Trèo lên quán dốc hững hờ
Áo người cúc lệch vạt chờ lao xao
Gốc đa đôi lứa thuở nào
Sân đình điệu hát nao nao tháng ngày
Bình minh tỏa sáng làm ngày,
Cây mùa xuân lại đơm đầy trái hoa.
Tuổi xuân, tuổi ngọc, tuổi ngà,
Xuân xanh chỉ đến với ta một lần.
Môi em đọng chút dỗi hờn
Tuột tay anh để rơi cơn mưa chiều
Đảo không mưa, lính vẫn mong
Nước rửa mặt…hứng tưới vồng mùng tơi
Bữa cơm rau, rộn nói cười
Chắc tay súng, giữ biển trời Trường Sa.
Hiu hiu gió thổi run đồi
Cỏ vàng chân mộ
Mây trôi sẫm trời
Hoa hồng ai nhận, mẹ ơi
Thương chồng mới hiểu lòng chanh
Chẳng màu mẽ cũng ngọt canh bốn mùa.
Biết rằng nặng gánh tranh đua
Người ham vị lạ, đành thua sấu dầm.
Đò xa… biết vậy thôi đành
Thuỷ tinh trong suốt để dành trái tim
Cõi mê tia chớp ánh nhìn
Một lần say trọn niềm tin cuộc đời
Điểm chung hội tụ hai ta
Chân trời góc bể bao la vô cùng
Những mong có một điểm dừng
Hai hành tinh vẫn không ngừng nghỉ quay
Trời khuya mờ ánh sao thưa
Đường dài lạnh gót chân thừa thênh thang
Nợ nhau vương bởi khúc đàn
Cung thương trầm giọt sầu chan thở dài