Ai vô xứ Huế chăng là
Gói tròn chín nhớ làm quà cho tôi
Đêm qua cái rét đổ hồi
Thèm câu hò Huế của người Huế thương...
Biết em từ tuổi hoa niên
Và như… cái lẽ tự nhiên trong đời
Bên em. Anh chẳng muốn rời
Nói sao cho hết những lời nhớ nhung
Lại về với phố phường xưa
Nửa đời gió bụi vẫn chưa thành người
Nửa đời dang dở khóc cười
Đi tìm nốt nửa phần đời mai sau
Chải suông từng sợi tóc mành
Xin đừng bạc nữa
Đã đành lãng quên
Bạc đầu rồi vẫn trắng tay
Ta là ai của hôm nay giữa đời?
Cỏ sương cũng quyện thành đôi
Không em, ta với đơn côi giữa chiều
Phượng hồng nhen chút tình yêu
Tháng Năm gói tiếng ve kêu chạnh lòng
Nhớ ai áo trắng, mi cong...
Một thời cánh phượng chạm lòng ngất ngây
Vắng “Bà lão” mấy ngày thôi:
Cơm không ai nấu – Ra ngồi quán ăn.
Lung tung bát đĩa, màn chăn,
Phòng không bầu bạn, đứng nằm buồn thiu...
Thắp lên mộ chị nén trầm
Hoa hồng tươi sắc… khấn thầm giọt rơi!
Ngàn thu yên giấc chị ơi
Từ đây bên Mẹ ấm lời ru say…
Gom từng đọt biếc trầu không
Chờ têm cánh phượng hoa hồng cài sen
Đã qua hơn bốn mươi mùa
Chắc em nay khác ngày chưa biết buồn
Còn đây một chút tơ vương
Thời xuân xanh ấy tôi nhường cho em
Xa nhau sớm nhớ, chiều thương
Tơ trời buộc sợi tóc sương với đời
Mồ hôi Mẹ bát cơm con
Mẹ đà trái chín con còn nổi trôi
Để chiều cố quận xa xôi
Thềm rêu tạc bóng Mẹ ngồi ngóng con.