Mẹ rằng: Đứng chẳng vững chân
Thì lưng còng xuống cho gần đất hơn!...
Lên chùa ngại bậc rêu trơn
Niệm vầng nhật nguyệt trước cơn bão người.
Cảm ơn cơn gió mồ côi
Tự nhiên len đến bên tôi nhẹ nhàng
Hoa đùa làn gió mơn man
Làm duyên trước gió dịu dàng đung đưa.
Nỗi niềm thổn thức trong mơ...
Mở tung cửa sổ đón chờ hương xuân
Cùng người đứng ngắm trăng ngần
Vần thơ ngân... Tiếng vọng ngầm trong tim...
Nhớ ai nhớ ánh trăng quê
Một thời như mắc bùa mê ru tình
Em cười hoa cũng cười theo
Mây hờn gió tủi nắng chiều vu vơ
Hoàng yến khoe sắc vàng mơ
Mênh mang hồn níu vần thơ thả lời
Bàn chân vấp hạt nắng trưa
Mắt vấp ngọn gió như vừa lả lơi
Mây trôi đâu thế mây ơi
Tôi trôi về phía khoảng trời không em
Cà Phê ngồi uống một mình,
Bỗng rưng rưng nhớ mối tình phôi phai.
Trách gì chuyện của ngày mai
Khi nghe tí rách vắn dài tỉnh tinh
Ngoài đêm trống điểm canh hai
Chén trà lạnh ngắt nhạt phai hương rồi
Mấy mươi năm xót phận người
Thời gian lắng đọng bước đời… quạnh hiu
Mặn nồng hương biển Trường Sa
Nhờ cơn gió chuyển làm quà tặng em.
Tháng Năm về chiến khu xưa
ATK giữa một trưa nắng hè
Đường về nghiêng bóng cây che
Râm ran điệp khúc nhạc ve nao lòng
Con về dâng bát cơm chay
Thoắt hương cháy
Thoắt hương gầy ba năm
Cắt vành khăn mỏng xa xăm
Cháy qua nhúm lửa ngàm năm tro ngời
Ngao du, sớm tối la đà
Rượu vào một chút, lời ra đã nhiều