Chạnh lòng dĩ vãng xôn xao
Cung sầu thổn thức lạc vào hồn thơ
Chỉ còn tiếc nuối ngẩn ngơ
Lắng trong điệp khúc thẫn thờ tiếng ve
Một mai mẹ sẽ qua đời
chia tay một kiếp làm người trần gian
chia tay vương giả, cơ hàn
thả hồn nương tựa gió ngàn dặm xa
Lời ru không rượu mà say
Men phù sa gối vòng tay Mẹ hiền.
Ơi hồn biển biếc long lanh
Ơi lòng biển rộng xa xanh sáng ngời?
Chiều nay thương lắm biển ơi
Thương con sóng đổ vào rồi lại ra
Ta nào đâu có vay ai
Mà mang nghiệp chướng đôi vai nợ nần
Loăng quăng trong cõi hồng trần
Sớm lo tối trả, mười phân vẹn mười.
Biển dừng lắng đọng bóng thâu
Đêm yên ắng đêm thở sâu giấc nhoài
Đi qua cơm áo một ngày
Ngả lưng nằm xuống ngực đầy tiếng khuya
Hằng mơ "liền chị" thuyền Lim
Quai thao nghiêng - mắt lim dim hẹn hò
Muốn dừng chân bến Đông Hồ
Hỏi nàng Tố Nữ bao giờ xe duyên
Em xa không thể về nhanh
Tâm nhang kính trước lễ thành viếng sau
Người đi nghĩa ở dài lâu
Anh ơi, yên nhé ngàn thu giấc lành!
Nghiêng chai rót chút rượu tình
Nâng lên ta chạm chúc mình chúc ta
Ly này vui quá lệ nhoà
Bao ngày xa nhớ chiều qua anh về
Ngắm ảnh chơi chợ vùng cao
Em đi váy áo xôn xao non ngàn
Vô tư vương vấn nồng nàn
Để cho bao khách qua đàng ngẩn ngơ
Vườn xanh vắng bóng Thuý Kiều
Sắc hương buồn lặng bao điều nhớ thương!
Tóc thề mưa nắng pha sương
Bể dâu cát bụi vấn vương ngậm ngùi!
Đài hoa kiều diễm kiêu sa,
Mở lòng - đón ánh trăng xa ... đợi chờ.
Trăng như mơ - với niềm thơ,
Hoa như thiếu nữ khép hờ làn mi.