Thứ bảy, 04/07/2026,


 Chợ đời rộng hẹp nông sâu
Bày chi thơ thẩn – thêm đau nỗi mình.

 Đưa tay níu những cụm mây
Che hoa bớt nắng cho cây mọc chồi
Ở đây lắm núi nhiều đồi
Xin em đừng để mình tôi lạc rừng

 Mỗi bước đi 
mỗi tha hương
Người đương nhớ nước
ta đương nhớ nhà.

 Con đường bữa ấy mưa giăng
Em quên màu áo đôi lần xót xa
Tôi từng kỷ niệm phôi pha
Ngồi như bến cũ chờ qua chuyến đò

 Người ta đi lấy chồng ngâu
Thôi đành cắt áo ra khâu yếm đào
Khâu rồi thả xuống cầu ao
Cho con cá nhép mặc vào đi chơi

 Mười năm mái ấm gia đình
Ba anh em sống an bình bên nhau...
Bôn ba vạn nẻo địa cầu
Niềm vui tam bội, nỗi sầu chia ba!

Đường làng
Ngõ xóm săn gân
Bê tông láng bóng
Mặt sân tươi hồng.
Lúa xanh ngút ngát trên đồng

 

 Em ngồi chằm nón dưới trăng 
Anh: người hàng xóm ghé sang học nghề
Tay trò “rõ khéo”vụng về
Lóng nga, lóng ngóng cô chê… trò mừng

 
Gió lào đốt cháy cỏ hoang
Vẫn vang vọng tiếng dô khoan bến Sòng
Cái ngày cây lúa trổ bông
Lời ru gặt giữa cánh đồng. Mẹ tôi.

 Đón tôi em đợi ngõ Chùa
Sợ tôi lớ ngớ ban đùa bạn trêu(?)
"Yên tâm anh chẳng lạc đâu
Trước nhà em có cây dâu gốc sần"

 Tôi đi tìm cái dại khờ
tôi đi tìm những ngu ngơ trên đời
(Đi tìm sương gió trùng khơi
dã tràng nghịch sóng, trêu người bơ vơ …)

 Hôm nay về với hội thơ
Ngập ngừng như lạc chốn mơ... ngập ngừng


Trước tiên Trước Trang [613 ,614 ,615 ,616 ,617 ,618 ,619 ,620, 621 ,622 ,623 ,624 ] Tiếp  Cuối cùng