Một ngày sống
Động một ngày
Ta như hạt cát
Mỏng dày biển khơi
Chén này thác đổ vàng gieo
Chén này môi gió vút vèo xanh xa
Nghiêng bầu dốc cạn thiên hà
Để cho sương khói cũng là đà say.
Em thương anh, buổi chợ đông
Còn anh, quái chút nắng hồng chiều rơi
Thương nhau, thương trọn một đời
Dù cho vật đổi sao rời vẫn thương
Ve về giục nở chia phôi
Nhuộm hồng không thỏa, má môi học trò
Gió mưa chưa hẹn chẳng hò
Nhẹ rơi từ biệt thì lo chi sầu
Mùa sang gom sợi mưa lành
Trộn vào nắng quái để thành bát cơm
Cánh đồng chín nẫu cọng rơm
Chua cay lặn xuống. Dẻo thơm nghẹn đầy
Lẳng lơ đến vậy Mầu ơi
Còn đâu múi khế cho người thèm chua
Thôi đừng ghẹo tiểu giữa trưa
Trái tình đắng nẫu nắng mưa trở mình
Vắt qua sườn núi cao cao
Dòng Đan Kia trắng nghẹn ngào tình xưa
Ngổn ngang thù hận gió mưa
Để cho duyên trẻ cũng vừa trái ngang
Sao trời chẳng hiểu cho mình
Lẽ nào lỡ một cuộc tình vì mưa?
Bóng người trên chợ đã thưa
Sương như dải lụa trắng vừa vắt qua
Chắt chiu, nhặt nhạnh đói no
Tảo tần đêm vạc, ngày cò đồng sâu
Con khôn lớn – mẹ bạc đầu
Tháng ngày vất vả nhăn nhầu thời gian...
Cất lên tiếng khóc chào đời
Cảm nghe tiếng Mẹ ru hời đêm đêm
Mẹ ru cho giấc ngủ êm
Cho chao cánh võng, cho mềm gió đưa
Người đời miệng lưỡi cay chua
Tội Màu ư, cái tội thừa lửa tim
Người ta biết dấu cái nhìn
Biết đem mình, tự nhấn chìm mình đi
Gió khuya dịu vạt cúc cài
Ven hồ để lại sương mai dấu tròn
Sóng nghiêng cuộn dải ngó non
Để sen thơm ngát hương còn xưa nay.