Cha lo cày xới cái nghèo
Nhổ đi phận khó cỏ leo đất cằn
Mẹ nhìn về phía... xa xăm
Tháng Ba ngày tám quặn lòng đầy vơi
Động là động đến càn khôn
Bứt là bứt đến biển cồn nương dâu
Bứt tóc xanh động bạc đầu
Bứt nay mà động ngàn sau để đời
Một ngày lo biết bao điều
Vẫn lơ lửng một cánh diều xửa xưa
Diều còn nhớ thuở đò đưa?
Diều còn nhớ lúc gió mưa trú cùng?
Gọi buồn bên nhánh Sông Tiền
Nhớ Người đi khuất nằm yên cuối đời
Đàn kìm lạc giọng à ơi
Phải chăng trong nỗi nghẹn lời tiếc thương
Cả năm mong có một ngày
Dù em chưa nhận ra ngay đâu mà
Hay còn lỡ độ đường xa
Hay là đến hẹn người ta không về
Biết là sóng dữ người ơi
Mà sao em vẫn muốn bơi qua dòng
Ước gì sóng lặng sông trong
Để thuyền em được thong dong tới bờ...
Biển chiều sóng nhẹ xô bờ
Ráng chiều đỏ cả vần thơ chung tình.
Bơ vơ con sóng tự tình
Dã tràng trố mắt giật mình ngẩn ngơ
Ly cà phê nhỏ giọt chờ
Thong dong dĩ vãng ngác ngơ tím lòng
Tình xưa hờ hững ngóng trông
Thu đi lặng lẽ, tàn đông xuân về
Từ tâm muốn gác chuyện đời
Non cao bể thẳm ta ngồi rửa tay
Khi rửa đêm lúc rửa ngày
Rửa trong khe suối rửa ngoài biển sông
Nhớ mái đình các cụ ngồi
Việc làng việc xã việc đời phân minh
Nhớ thơ ngây tuổi học sinh
Thầy cô dạy chữ cho mình lớn khôn
Xa quê nhớ thủa bé con
Cha la mẹ mắng mải còn rong chơi
Nay đi muôn nẻo đường đời
Vẫn còn nhớ mãi một thời đâu quên.
Nắng hồng vương nhẹ bờ vai
Nụ hoa chúm chím em cài tóc xanh
Xuân ngời, mắt liễu long lanh
Vương bờ môi ngát tình anh đợi chờ