Mẹ là ánh sáng đời con
Tháng năm tần tảo mỏi mòn đôi vai
Nắng mưa bao chặng đường dài
Mẹ lo cơm cháo sắn khoai cuộc đời
Đêm dài em thả bờ vai
Neo vào nỗi nhớ dặm dài tháng năm
Ngọc ngà đằm thắm khuôn trăng
Khua dòng kí ức chèo thăm sóng đời
Tóc em
Sợi ngắn, sợi dài
Uốn lên
Lượn xuống
Nét ngài vút cong.
Con đi muôn dặm xa xôi
Hành trang mang cả mấy lời mẹ ru
Ầu ơ... cánh vạc cánh cò
Lời ru từ thuở bao giờ ai hay?
Gởi em ký ức
Sài Gòn
Con đường me
Lá có còn như xưa
Ta ôm nỗi nhớ mùa đông
Ôm mùi rơm cháy trên đồng ngày xưa
Ta ôm nỗi nhớ chiều mưa
Cơn mưa nặng hạt, ta đưa em về
Tình này động đến trăng sao
Thiên hà dậy sóng dạt dào tìm nhau
Để nghe nỗi nhớ hai đầu
Trăm năm hò hẹn một câu chung tình.
Non cao mây phủ trắng đầu
Đường về Tây Bắc, Lai Châu ngỡ ngàng
Hoa ban trắng, bắp ngô vàng
Gặp em gái Thái cầu thang ngập ngừng
Con về thăm mẹ chiều nay
Cau già đổ bóng trầu cay xiên giàn
Chõng tre vẫn chiếc quạt nan
Mẹ dùng từ thưở cơ hàn gió sương
Ích đời thúng mủng, nong nia
Dẫu rằng rách nát không lìa xa nhau!
Núi cao, biển rộng, sông sâu
So về tình nghĩa chắc đâu hơn gì?
Hồng nhan tri kỷ nơi đâu
Bỏ ta ngụp giữa bề dâu chốn đời?
Men say chuếnh choáng lên môi
Rót thêm ly nữa cho vơi nhẹ buồn.
Một mình ta với phố khuya
Mênh mông sông núi cách chia muôn trùng
Mai kia về phía vô cùng
Bánh xe sinh tử mịt mùng khói mây