Em về trong dáng sắc xuân
Thỏa lòng mong ước bao lần ngóng trông
Bên em xao xuyến cõi lòng
Nét duyên e ấp nụ hồng ái ân
Xin quỳ trước mặt em thưa
Em ăn mặc thế đến vua cũng thèm
Đất trời còn phải đánh ghen
Nữa là tôi - kẻ cũ mèm chân quê!
Trắng, hồng rực rỡ hôm nay
Cũng nhờ bùn đất tháng ngày nuôi sen
Thân sen gốc rễ thấp hèn
Phận sen đâu dám đua chen với đời
Vàng rồi cái nắng ban trưa
Mắt ngâu đã cạn giọt mưa đầu mùa
Ven hồ hong tóc liễu thưa
Ghế bên hơi ấm ai vừa đợi thu
Chiều ơi! Nước mắt chưa chồng
Đêm Trường Sơn ấy mỏi mong xuân về
Nắm tay hẹn ước câu thề
Còn nguyên xanh thẳm bộn bề nước non
Ơ hay nắng đổ hiên nhà
Em về nhặt lá trầu già rụng rơi
Cau ba mẹ đã mang phơi
Vôi nồng đã nguội qua thời mối mai
Gửi vào khúc hát lời ru
Ngân trong lòng mẹ ngày thu ngọt ngào
Như là đi giữa chiêm bao
Hình như bóng mẹ lặn vào trong tôi
Ước chi phố lại có vườn
Để tôi lại rẽ dong riềng sang chơi
Để tôi lại thấy nàng cười
Lưng ong, áo thắm, vàng tươi... nắng vàng!
Với tay chén rượu vơi đầy
Neo ban mai để hao gầy hoàng hôn
Cái thời ai hay dỗi hờn
Cứ ăn vạ bạn những cơn đói quà.
Nắng đun cạn nước nỏ trời
Nóng lưng cậu Cóc kiện giời đòi mưa
Cái Cò lặn lội sớm trưa
Qua sông tiễn nắng đón mưa trở về
Trời làm muôn sợi mưa tuôn
Lấy chồng xứ lạ, có buồn không em?
Tiễn đưa chén rượu say mèm
Đắng cay nước mắt, ướt thềm hoa niên
Nghĩa tôi đi hái trăng thề
Cánh hoa đỉnh núi nỗi quê cau vàng
Kìa, mùa chầm chậm thu sang
Một làn khói rạ lan man trời chiều.