Bên giường con chạm giấc hờ
Bàn tay gầy guộc mẹ sờ đầu con
Mong sao con ngủ giấc tròn
Đàn ông trụ cột… Lớn khôn mẹ mừng!
Tre từ đất nước sinh sôi
Nâng tâm hồn Việt ấm nôi mẹ hiền
Tre từ Thánh Gióng, tổ tiên
Khai thiên lập địa, dựng nên cờ đào.
Đúng rồi! - trời đã vào thu!
Hanh heo bất chợt, gió ru chuyển mùa
Đang mưa bỗng có nắng ùa
Chín vàng cả cõi… bỏ bùa nhân gian!
Nhớ ngày em biết soi gương
Thuở tròn mười sáu hoa nhường kém ai
Thư sinh áo lụa trâm cài
Làm duyên qua ngõ nắng mai Hạ về.
Biết rằng em: Cõi phiêu du
Biết em nửa thực, nửa mơ... thế mà.
Hương em thoang thoảng giấc ngà
Nửa đêm chợt tỉnh... biết là đã thu.
Tháng năm ghi dấu tình người
Con đi vững bước như lời mẹ răn
Vẫn bên con những thăng trầm
Cho con hạnh phúc... tháng năm làm người.
Từ ngày em bước theo chồng
Tuyệt mù nào thấy bóng hồng vào ra!
Bây giờ em ở đâu xa?
Hương còn thơm nức người đà vắng tanh
Vạt rừng khói tỏa mờ sương
Từng bông hoa dại tím thương chiều hè
Vui sao vùng đất miền quê
Núi rừng xanh ngút ngàn mê đồi trà
Bà ru cháu ngủ giấc ngoan
Ca dao Lục Bát miên man say nồng
Xa quê cất cuốc cất liềm
Áo tơi nón lá… nhiều đêm tôi về
Nên hư hạt gạo khen chê
Thấu tình mưa nắng dầm dề mà thương.
Qua sông lụy bến đò này
Mưu sinh nên vẫn tháng ngày qua sông.
Đá bóng trên dải triền đê
Ra suối lăn hục tối về nấu cơm
Thương cha gánh nặng đôi rơm
Thương mẹ cấy hái chiều hôm dãi dầu