Trăng khuya như gái chưa chồng
cứ vành vạnh
cứ bâng khuâng - tỏ...mờ
Bầu trời xa thẳm trong xanh,
Hương hoa thơm ngát trong lành tỏa hương.
Thơ tình quyện nỗi vấn vương,
Hoa và thơ gửi người thương xa vời.
Bất chợt
Thấy nắng rang giòn
Lúa đồng vàng ửng
Béo con cá đồng.
Em đi mang cả đam mê
Tôi về đốt lá hẹn thề tháng năm
Đêm nay Đà Lạt mưa dầm
Tôi nghe da diết trong ngần tiếng chuông !
Mồ hôi nhỏ xuống gieo, trồng
Hai sương, một nắng chờ bông lúa vàng
Gặt về xay, giã, giần, sàng
Mới ra hạt gạo rỡ ràng trắng phau...
Người dưng buộc với người dưng
Mà nên mặn muối cay gừng có nhau.
Mình đau cũng thể ta đau
Héo trầu một lá, úa cau nửa buồng
Em thời áo trắng ngây thơ
Giấu đôi guốc mộc em chờ, tôi say
Trời ban nửa mối duyên này
Trắng hoa cau rụng tôi gầy guộc thương!
Mẹ tôi áo gụ, quần thâm
Chít khăn mỏ quạ xoay vần nắng mưa
Mồ hôi Người đổ tứ mùa
Như thân cò lội sớm trưa nhọc nhằn
Tìm trong mưa nắng vô thường
Một điều giản dị… yêu thường mãi còn!
Tưởng rằng hết nợ trong nhau
Ai hay dây bí dây bầu vẫn vương
Chắc vì chỉ một tiếng thương
Vòng vo quanh quẩn hai đường nhập chung
Tháng bảy lại mùa Vu lan
Phương Nam trời vẫn nắng tràn nơi nơi
Xa quê nhớ mẹ, mẹ ơi
Vu lan ngoài ấy chắc trời đang mưa
Lẫn trong rơm rạ vàng tươi
Nghiêng nghiêng vành nón nụ cười mẹ tôi
Lẫn vào câu hát bên nôi
Nụ cười hiền hậu một đời ru con