Anh về nhớ lắm em ơi
Đêm thì hồn mộng sáng trời ngẩn ngơ
Khát khao về với quán thơ
Không mua chẳng bán chỉ chờ tâm giao
Ước làm một mái thuyền nan
Đón đưa bến nước sẻ san nỗi niềm
Trở khuya ngọt giấc canh trường
Đường xa vơi nhẹ bến thềm nhặt khoan
Anh thua trọn
ván bạc người
Gặp em
xin một nụ cười
được chăng ?
Vĩnh Hưng chiều thoáng mênh mông
Người về gặp gỡ trải dòng thơ say
Thảnh thơi tìm lại những ngày
Giữa đời cát bụi còn ai ru tình.
Núi rừng Đông Bắc xốn xang
Nhịp theo vó ngựa ngân vang xa gần
Khói mây giăng kín mờ dần
Sương thu tí tách tần ngần dốc cao
Bình yên cuộc sống yêu thương,
Xe là phương tiện bám đường – gần dân:
Mỗi nơi xe đỗ, dừng chân
Kỉ cương luật pháp: chuyên cần thực thi!
Hình như vọng lại tiếng bà
Xa quê ta nhớ quả cà dầm tương
Hình như thấp thoáng trong sương
Chiếc hài cô Tấm bên đường còn đây
Nắng vàng Thu đến xôn xao
Trong câu Lục bát dạt dào tình quê
Người ơi người ở đừng về
Sắt son giữ trọn lời thề chớ quên
Vu vơ nhặt chiếc lá vàng
Ngỡ mình cùng với thu sang đổi mùa
Xa xa vọng tiếng chuông chùa
Nao nao chợt nhớ đến mùa hoa sim
Lựa câu lục bát ca dao
Buông màn bé ngủ chìm vào lời ru
Xe câu lục bát mùa thu
Cho em buộc dải ca trù làm duyên
Hiếm hoi gặp trẻ chăn trâu
Gái làng váy ngắn lên tầu đi tây…
Mưa thu rắc hạt lây phây
Nhớ làng thèm được những ngày như xưa…!
Mây buồn gió vắng… lệ đau
Ảo mờ huyền mặc xa nhau… rủ lòng
Môi cười nuốt đắng vào trong
Trả anh nỗi ấy mà lòng mưa tuôn