Chưa thu
mà lá trở vàng
Em chưa về được chiều càng
xanh rêu…
Một chiều ghé quán thơ em
Bao ngày nhung nhớ, đan xen mong chờ
Ngọc Mai chủ quán mộng mơ
Tình em như cả tình thơ quê mình
Khi xưa cách trở đôi bờ
Đò sang bên ấy, tôi chờ bên đây.
Bây giờ cầu mới đã xây
Hết lo chiều muộn, đò đầy quá giang.
Trắng ngần giọt sữa bùa mê
Ước trăm tuổi mẹ vẫn kề bên con
Gần chiều bìm bịp kêu xa
anh em sau vẫn ở nhà anh em
gió hây hẩy lá về đêm
chỉ rung cây ổi mà lên đàn bà
Em ngồi lẳng lặng chép thơ
Gửi vào trong đó ước mơ tự tình
Câu thơ em chép cho mình
Mà như chép cả bóng hình... của ai
Đàn đêm ngân chạm ngõ hồn
Rung trầm lưu luyến, bồn chồn - nao nao
Nhà em cổng kín tường cao
Nhà tôi vách lá, cổng rào dậu thưa
Quán không''bầu rượu,nắm nem''
Mà chàng lữ khách say mèm mắt mơ..
Thương ai về hội ngẩn ngơ
Gắn câu lục bát còn chờ dây treo
Vịn câu lục bát hồn quê
Chung tay xây dựng đề huề nước non
Dân ta còn, Lục Bát còn
Quốc Thi tỏa sáng trường tồn bay xa.
Mưa lục bát, ướt sân thơ
Để bao kẻ sỹ ngẩn ngơ... "Ngắm thầm"
Vĩnh Hưng đẹp tựa Trăng rằm
Gần xa ...thoáng nón ba tầm... Người ơi
Lúa ngô vàng đổ sóng dồn
Ngân reo cung bậc tâm hồn bậc thang
Thời gian đổi sắc mùa màng
Mênh mang vắt vẻo, suối ngàn ngân xa
Đừng nhìn theo nữa mình ơi!
Kẻo mai lại bảo rằng tôi nhớ thầm
Mình về mang ánh trăng rằm
Cứ mênh mang với tháng năm hẹn chờ?