à ơi …con ngủ… à ơi!
Sau này khôn lớn vào đời biết yêu
Trái tim con nhớ mấy điều
Trái ngang đừng bỏ bên chiều lời ru
Với em anh lạc giữa dòng
Chênh chao sóng đẩy thuyền không mái chèo
Ngân hà sao chớp vườn treo
Đời buông phiến lá thu vèo sông trôi
Tưng bừng giọt nắng đem phơi,
Mà sao tím đẫm một thời lãng quên?
Đồng làng vừa búp trăng lên
Mấy vì sao sớm ngổi trên cổng làng
Con về giữa giấc mơ xưa
Ngôi nhà vắng tiếng cơm trưa rộn ràng
Con về gom kỷ niệm vàng
Đêm ra hong giữa mơ màng cuộc vui
Thu chiều, lá ngẩn ngơ rơi
Vẫn là chuyện của muôn đời, nhân gian
Lá non tơ… lá lại vàng
Thời gian ơi, cứ nhẹ nhàng dần trôi
Vịn vào như vịn mẹ cha
Hình nương bóng nước, tình xa bốn bề.
Gót son vắt vẻo đi về
Thong dong rồi biết rằng quê nơi nào?
Từ ngày em bỏ bến sông
Đò thưa sào cắm, thuyền không còn người
Vô tình tiếng gọi: đò ơi
Vọng xa về tít chân trời - ai thưa?
Sông quê vẫn một dòng trôi
Mang bao kỷ niệm đời tôi thuở nào
Bến xưa lỡ nhịp ca dao
Đò ngang vắng khách ánh sao rắc đầy
Mai về lòng có thiết tha
Hương xưa một thoáng - rồi xa nghìn trùng
Em đi trong cõi mịt mùng
Anh về gom nhặt tơ chùng phím lơi
Mờ sương nghe thác rì rào
Đường cong dải lụa lạc vào mê cung
Mây ôm ấp núi bềnh bồng
Từng con đường nhỏ thơm nồng cà phê
Thu đang độ chín anh ơi
Rám vàng trái bưởi trắng trời heo may
Trái na mở mắt trên cây
Cốm Vòng cũng đã xanh đầy nong thơm
Ngủ ngon
Giấc ngủ ngon nào
Ru em...
Câu hát ngọt ngào yêu thương