Làng ơi! Khập khễnh đôi chân
Cổng xưa Đông xế mỗi lần vá thay
Nóc làng mở cửa gió bay
Ngàn năm rêu mốc… nửa ngày khai sinh
Nhá nhem trộn với nhá nhem
Cái ngày chạy trốn vào đêm mất rồi!
Ta ngồi uống cạn một hơi
Mấy ly bóng tối cho vơi nỗi niềm
Một đời vất vả, hy sinh
Thời gian đâu để ngắm mình, soi gương
Mắt mòn như gái một con
Eo thon thắt đáy vuông tròn mộng mơ
Chuỗi đời ấm trái tim thơ
Tìm vẫn thả chữ cho ngơ ngẩn tình
Nhớ vai áo mẹ bạc màu
Lưng còng gánh nặng dãi dầu gió sương
Nhớ hôm con bước lên đường
Buồn vui lòng mẹ nhớ thương ngọt ngào
Em là tổ ấm đời tôi
Nắng mưa
bão tố
ngọt bùi
đắng cay
Liếc ngang, mẹ cún đằng sau
Mắng yêu: giỏi thật, lấy rau hẹn tình!
Vợ lườm cũng đến là xinh
Họ đùa, đừng giận nhé mình, anh xin!
Lặng nghe mưa rớt giọt mềm
Buồn riêng ai trút bên thềm rêu phong
Cho ta hư thực giữa dòng
Thời gian sắc tím trong lòng buồn đau
Bình minh khẽ chạm giọt thu
Bỗng đâu nỗi nhớ dội từ miền xưa
Từ xưa tiếng mẹ ru hời,
Mênh mông như cả đất trời hôm nay.
Kinh qua muôn dặm đường dài,
Cuộc đời mẹ trải đắng cay phong trần.
Hòa bình, mấy chục năm qua
Hoàng hôn xế bóng, Mẹ già ngóng trông…
Trên khung, Tổ Quốc, ghi công
Anh cười với mẹ, Mà không còn về
Thu về rồi đấy em ơi
Buồn làm chi để đất trời mưa tuôn?
Thương mình phận mỏng cánh chuồn
Sông trong sao ở cuối nguồn lại đau...!?