Chiều rơi xuống mảnh vai gầy
Nắng hờ hững nẵng vơi đầy gió mưa
Ai về bến cũ vườn xưa
Vành nón nghiêng lệch nắng trưa thẫn thờ
Tìm trong hồn của ông cha
Thấy như mật ngọt, hương hoa ngát trời
Tìm trong câu hát à ơi
Thấy bao sâu lắng những lời khó quên
Chiều nay nhớ bến sông thơ
Em đâu ngõ khuất bóng mờ phố xưa
Cầu Ô Thước nối liền chưa?
Gặp nhau bến đời, ngày mưa qua rồi!
Khi ta nằm ngửa trong nôi
Lời ru mang cả đất trời về đây
Mẹ già tóc trắng như mây
Cha già gánh nặng hao gầy nuôi con
Mấy câu Lục Bát- ngược dòng
Đường ngang, lối tắt đèo bòng bập bênh
Mấy câu Lục Bát- chênh vênh
Lên cao, xuống thấp gập ghềnh chơi vơi
Đồng sàng dị mộng, người ơi!
Để ta như lục bình trôi. Đâu bờ?
Giàu sang mà chi? Ơ hờ!
Trái tim hóa đá nên giờ không nhau
Thư biển, nhớ lắm hương canh
Bàng vuông gói bánh chưng xanh xuân về
Song anh quyết giữ lời thề
Vẹn toàn biển đảo, Việt quê đẹp giầu.
Oằn lưng gáng nặng dãi dầu
Chắp cho con cánh… bắc cầu tiến xa
Vì con thân héo mắt nhòa
Ru con yên giấc trăng tà sao rơi
Ái ân lặng lẽ men say
Khát thèm lặng lẽ trả vay suốt đời
Tình mình lặng lẽ em ơi!
Con tim lặng lẽ bồi hồi... tiếng yêu.
Xoay sao được nước cờ tàn
Tượng xe sỹ tốt ngổn ngang chết vùi
Chỉ còn sáng mãi niềm vui
Câu thơ nâng đỡ phận người khổ đau
Trăng rừng xé toạc màn đêm
Xa xa mấy mái nhà nghiêng sườn đèo
Về rừng đem cả trăng theo
Nửa đời lặn lội, leo trèo núi sông
Tôi đem lục bát tình tang
Bên kia đã dậy
Tiếng đàn giăng tơ
Và em một nửa bao giờ?
Tôi còn một nửa tình thơ tặng đời
Ngoài sân nhiều chiếc lá rơi…