Sóng lòng thổn thức chênh chao
Vườn xuân hương sắc ngọt ngào bên nhau
Biển tình sóng dậy ngàn sâu
Thuyền em chở nắng thắm mầu biển xanh.
Đất vẫn thấp, giời vẫn cao
Còn trong nhau một đốm sao cuối mùa
Phố đông sầm sập ngày mưa
Phong phanh ớn lạnh cái trưa giận hờn
Vẫn tin nắng chẳng vô tình
để hoa bưởi trắng một mình tỏa hương
Chim kêu chiều ấy vô thường
sông quê chở nắng vàng ươm sang đò!
Heo may phảng phất thu vương
Tay gầy đếm nắng chiều buông hững hờ
Lục bình tim tím ngẩn ngơ
Phương Nam thao thức giấc mơ phượng hồng
Bãi sau còn mãi câu thề
Sóng tràn ghềnh đá vỗ về thân thương
Hạ Long ven biển vấn vương
Gió nồm nhè nhẹ thổi luồn vào thơ
Cầm tay, thôi nhẹ đi nào
Coi như một giấc chiêm bao giữa trời
Công danh luân chuyển trong đời
May còn mang được tình người về đây!
Đường về lối cũ xanh rêu
Có hoa và nắng mọc nhiều cỏ may
Bụi tre xưa lá rụng đầy
Vạt đầm sen cũng lắt lay héo già
Tháng mười rây nắng vàng cây
Trăng thu rót ánh trăng đầy mắt em
Cốm Vòng hương bọc lá sen.
Chắt chiu hạt lúa làng em tháng mười
Trong ta có lúa có khoai
Có dòng sữa mẹ có bài ca dao.
Lim dim mắt hướng trời cao
Quạt mo phe phẩy đồng dao bên bà!
Khàn khàn ngân thả bên thềm
Biết em sương sớm bạc thêm mái đầu
Thước tình đo khúc nông sâu
Mà hoa Sim tím chỉ màu tím thôi
Biết người có nhớ tôi nhiều
Như tôi thương nhớ sớm chiều hay không?
Biết rằng bên ấy mùa đông
Tuyết rơi có lạnh lắm không, hỡi người?
Vắng em, trăm việc bộn bề
Anh như khách trọ ở thuê nhà mình...
Em quen lặng lẽ hy sinh
Anh vô tâm đến... vô tình... nhẫn tâm