Hoàng hôn đã khuất sau đồi
Vầng trăng đơn lẻ về nơi cuối trời
Kìa vì sao sáng đổi ngôi
Long lanh mấy giọt sương rơi lạnh lùng
Bên con trọn cả cuộc đời
Dắt dìu, san sẻ từng lời yêu thương
Vai oằn một gánh gió sương
Mẹ người dẫn lối đưa đường con đi
Nghe câu quan họ chào mời
"Người ơi người ở..." ngọt lời câu ca
Dẫu rằng biết chẳng thể xa
Con mắt lúng liếng cho ta phải lòng
Em là con gái nhà quê
Quanh năm chỉ biết bộn bề ngô khoai
Em không mỹ lệ trang đài
Em không váy ngắn, váy dài lê thê
Thương yêu thấu cả đất trời
Hóa sông, hóa núi chẳng rời xa nhau
Nhắn cho muôn kiếp mai sau
Nàng Công, chàng Cốc nỗi đau đợi chờ.
Chê tôi con của nhà nghèo?
Chuốc vào để nhận bọt bèo khổ đau
Lòng người khó đoán nông sâu
Em từ bên ấy đã lâu không về
Nồng nàn ánh mắt người xinh
Nhấn chìm ta với sóng tình của Em
Rượu say ta dốc nỗi niềm
Say người: xa nhớ... muộn phiền tương tư
Tặng người tất cả dư hương
Loài hoa biết nói yêu thương đậm đà
Hóa thành khúc khải hoàn ca
Và mong tiếng vong ngân xa đến người
Trong bàn tay bé cỏn con
Trời trong như thể trong hơn mọi ngày
Con cầm tay bố chiều nay
Dắt đi dọc những hàng cây xanh ngời...
Ôm bầu đàn Tính – hát Then
Con thuyền độc mộc say men giọt bầu
Hồ đầy Ba Bể thẳm sâu
Giọt ngân gợn sóng biếc mầu xuân sang
Hát hừng đông buổi chợ đông
Ca lời con nước bến sông cạn đầy
Thời gian vuốt mỏng thân gầy
Loa khàn pin chảy bởi ngày tháng qua
Ngày nào đẹp tựa chiêm bao
Ngày nào trao tặng… ngọt ngào bờ môi
Ngày nào chỉ một ngày thôi
Mà ta vương vấn cả đời hỡi em…