Gió lay vườn cúc ven làng,
Đợi hoa cải gửi sắc vàng nhuộm đông.
Mênh mông nỗi nhớ mục đồng,
Chần chừ chi nữa cho lòng vấn vương.
Trăng ơi đừng khuất mây ngàn!
Đông về sớm lạnh sầu chan xót lòng
Đàn kia chắc sợi tơ đồng
Bốn mùa nhịp phách bềnh bồng chơi vơi!
Rượu trong chóe, chế đã lâu
Khách mời cạn chén mở đầu mới kinh
Gặp đôi mắt ướt đa tình
Mày chau, môi nguýt sân đình ngả nghiêng
Em về cùng gió heo may
Chiều thu nắng nhạt loang đầy lối xưa
Về đi theo những cơn mưa
Nhớ cầu Ô Thước tình xưa mặn mà
Để tình ta hoá giọt sương
Đi vào cuộc sống đời thường thế gian
Sương lại theo gió mây ngàn
Sương vào lòng đất, sương tan cho đời
Nhẹ thưa giọng nói ngọt ngào
Lòng tôi như thể lạc vào cõi mơ
Ghánh đầy ăm ắp ngây thơ
Trái tròn chúm chím vẫn chờ khách dưng
Thu xa còn lá úa nhàu
Đã nghe Đông giá cuốn sầu con tim
Bốn bề sương gió lặng im
Canh thâu lặng lẽ tiếng đêm vọng buồn.
Bên em hoa cải thẹn thùng
Vàng chi cũng chỉ một vùng ven sông
Em như bay tận tầng không
Để ngàn cơn khát sống cùng nhân gian
Nhớ cong cả sợi tơ trời
Yếm đào dải lụa đơn côi một mình
Cỏ May mắc vạt chữ tình
Cũng đành bỏ lại bóng hình sang sông
Nghe em hát điệu dân ca
Tưởng như có cả quê nhà mang theo
Có làn nước chảy trong veo
Nhặt khoan, khoan nhặt mái chèo thuyền bơi
Khăn len cột gái chưa chồng
Rét run cột chặt vợ chồng đương son
Bàn tay mẹ nắm tay con
Ấm tình mẫu tử để con vào đời.
Giọt buồn lắng giữa thời gian
Tình thơ
Tôi gởi ngỡ ngàng cho em