Vẫn mong, vẫn đợi, vẫn chờ
Lỡ làng... em vẫn dại khờ đợi ai?
Em bông hoa của núi rừng
Nổi lên lộng lẫy giữa vùng trời quê
Hương lòng thơm ngát si mê
Say sưa vất vả trăm bề bão dông
Đôi khi sông cũng đổi thay
Bên kia thì lở bên này bồi thêm
Thương thời nhớ bến sông đêm
Trăng khuya đọng lại nỗi niềm sông yêu.
Không cần mơ nữa đâu anh
biển em xin nguyện mãi xanh suốt đời.
Lối xưa mềm ướt hơi sương
Lối xưa anh nhớ ngàn thương tìm về...
Tự hào nòi giống Lạc Long
Âu Cơ tình mẹ mêng mông biển trời
Tháng ba nô nức bao người
Con con, cháu cháu về nơi Đền Hùng
Nắng mưa ôm gối kêu trời
Thôi em đã có tôi ngồi cạnh đây
Xoa dầu bôi thuốc nhẹ tay
Giữ cho những ống xương gầy bớt đau
Vườn đêm rắc ánh trăng gầy
Trên tàu lá chuối lạnh đầy hơi sương
Trầu không héo cháy rơi suông
Cau buồn than thở đêm buông bẹ già
Truyện Kiều tươi một nét son
Rứt từ máu thịt, từ hồn Nguyễn Du
Thơ Người ám ảnh lời ru
Xuân tươi sưởi ấm nét thu ngại ngùng?
Con đi lạc bước phong trần
Sợ ngày mẹ ốm không lần về thăm
Mẹ xưa ủ ấm con nằm
Bao giờ con được ở gần mẹ đây?
Biển đang muốn nói điều gì
Mà sao sóng vỗ thầm thì canh thâu
Biển tình ai biết nông sâu
Nhờ từng con sóng bắc cầu ta qua
Tiếng ve rền rĩ âm vang
Đêm con chim cuốc gọi đàn thâu canh
Trời thu vời vợi trong xanh
Đêm thu sâu láng ngọt lành đam mê