Chuông chùa giục bước chiều đông
Đào mai trút lá bên dòng nước xanh
Mưa phùn gió bấc nắng hanh
Cho tôi mầm sống trong lành đón Xuân...
Đêm nay mười sáu giữa thu
Trăng tròn vành vạnh, gió ru tình nồng.
Trăng ơi! trăng có biết không
Trăng như cô gái chưa chồng ngây thơ
Đình làng có tự bao giờ
Mà rêu xanh phủ đã mờ mái son
Chở che bao lớp cháu con
Trường tồn cùng với nước non ngàn đời
Nay lên đá có cho về
Rồi mai da diết ước thề cao nguyên
Một đời mấy lúc Hà Giang
Bâng lâng Hà Nội mơ màng xe lên.
Cánh cò trắng muốt lưng trâu
Mồ hôi ướt đẫm bạc màu áo cha
Hoa xoan rụng trắng sân nhà
Chổi cau mẹ quét như là tiếng ru
Luyến thương cho dạ bồi hồi
Bạn tri âm đã xa xôi ngàn trùng.
Đọc thơ ai giữa chiều qua
Nhắc về kỷ niệm lòng ta bồi hồi
Khéo thay ai trách mấy lời
Để người xa xứ đứng ngồi không yên
Mịt mùng giăng lưới bủa vây
Biết kêu ai hỡi đất dầy, trời cao
Phận người chìm nổi, ba đào
Lênh đênh bèo, bọt nơi nao bến bờ
Con về thăm mẹ chiều Đông
Nhịp chân men lối theo dòng Nhuệ Giang
Hương quê bay khắp xóm làng
Mùi rơm rạ báo mùa vàng ấm no.
Thuyền hoa nợ mái chèo duyên
Con đò nhân ái nợ miền ái nhân
Ngõ gầy nợ một bước chân
Nụ Đào nợ cả mùa xuân mưa về
Hai trăm năm đã qua rồi
Nhân gian những tiếng khóc cười còn đây
Bao giờ đời hết đắng cay
Thỏa lòng Cụ Nguyễn những ngày xa xưa!
“Trèo lên cây bưởi hái hoa”
Lời thơ tôi thuộc từ ba tuổi đầu
Đến nay tóc đã nhuốm màu
Vẫn trèo cây bưởi để sầu cho ai