Như sông bên lở bên bồi
Có bao nhiêu bến, những nơi đỗ, dừng
Dòng đời vui khổ không ngừng
Cũng qua bao bến theo từng tháng năm.
Chầm chậm. ..đừng nghiến môi em
Nghe Trăng nín thở buông rèm mơ hoa
Nồng say một hũ vỡ òa
Mắt đêm lúng liếng khẽ xoa mộng tình
Tiếng gà văng vẳng chiều đông
Bủa vây nỗi nhớ mênh mông ùa về
Nặng tình đậm chất chân quê
Cho ta nặng một lời thề nước non.
Cày, cấy, bắt ốc, mò cua
Kiếm cớ đường vắng ta đưa nhau về
Thay đi câu chuyện làng quê
Bây chừ là chuyện đam mê phố phường
Tha hương gần hết một đời
Cuối chiều tôi vẫn là người chân quê
Nhớ thời chân đất nón mê
Cha tôi vất vả sớm khuya nhọc nhằn
Con xa về với mẹ đây!
Nắng chiều vừa tắt, cỏ cây ngủ rồi
Nỗi niềm thương nhớ đầy vơi
Biển xanh ngọn sóng yêu người mênh mang
Hắt hiu gió buốt bờ vai
Ủ quanh tóc rối cho dài nắng vương
Dã quỳ vàng ngát đồi sương
Hanh hao Đông rụng niềm thương bên đời.
“Ra đời” cất tiếng oa oa
“Vào đời” trong phút vỡ oà niềm yêu
Trải bao nắng sớm mưa chiều
Vượt qua khốn khó, gặt nhiều thành công.
Dẫu nghèo hiếu nghĩa thương nhau
Cần chi vàng bạc hay châu báu nhiều
Nâng niu giọt nắng cuối chiều
Tình con cha gửi bao điều vào thơ…
Em về hoa nở đầy sân
Bâng khuâng nỗi nhớ kết vần làm thơ
Em về chiều nắng ngẩn ngơ
Hôn lên mắt lá hồng bờ môi anh
Ngỡ mình ngất ngưỡng men say
Cà phê nhỏ giọt lệ cay mắt lòng
Người ta, ngày chủ nhật hồng
Từng đôi sánh bước ngắm dòng nước xanh
Chim bay về phía trời xa
Cúc nhà ai đã nở hoa tím chiều
Ai đem thả một cánh diều
Cho heo hút gió phiêu diêu nỗi lòng