Việt Nam ta mãi tự hào
Nghĩa tình cá nước đã bao nhiêu đời
Ngoại bang chiếm đóng muôn nơi
Quân dân máu thịt sáng ngời sử xanh
Khóm tre xanh mướt đầu làng
Nắng mưa che ngọn rơm vàng đồng ta
Sớm này thương nhớ mẹ cha
Be bờ chờ vớt “lộc”* xa thuở nào
Cõi mơ xa đến vô cùng
Coĩ mơ thức dạy giữa lưng chừng này
Ta thiền cho trái đất quay
Đắm muà hương gió để ngây ngất lòng
Mùa thu dạo bước lang thang
Chợt như hạnh phúc vừa ngang qua đời
Ước làm một vạt mây trôi
Vượt qua dâu bể về nơi ngút ngàn
Thu về gửi nhớ cho ai
Mà sao gió cứ ru hoài mái hiên
Lắng nghe thu mát dịu hiền
Gợi trong sâu thẳm những miền thướt tha.
Biết rằng mình tuổi đã cao
Thời gian đừng để ngày nào ở không
Trong nhà cháu gọi bằng ông
Ra ngoài cũng đã phải lòng nàng thơ