Chủ nhật, 02/08/2026,

Thuở thơ ấu đã lùi xa
Càng nâng niu sách giáo khoa đầu đời
Mong con cháu được nên người
Những trang sách lại nói lời ước mơ.




 Việt Nam ta mãi tự hào

Nghĩa tình cá nước đã bao nhiêu đời

Ngoại bang chiếm đóng muôn nơi

Quân dân máu thịt sáng ngời sử xanh


Kìa em nhắn nhủ chi anh
Để hồn quê kiểng ấm lành trong nhau?
Đông Đô lưu mộng sang giàu
Ta thành triệu phú, vạn câu thơ tình.

 

 Khóm tre xanh mướt đầu làng

Nắng mưa che ngọn rơm vàng đồng ta

Sớm này thương nhớ mẹ cha

Be bờ chờ vớt “lộc”* xa thuở nào

 Cõi mơ xa đến vô cùng

Coĩ mơ thức dạy giữa lưng chừng này

Ta thiền cho trái đất quay

Đắm muà hương gió để ngây ngất lòng

Trăm năm một ván cờ người
Ba chìm bẩy nổi nụ cười chát chua
Nghìn năm lập kế hiến vua
Trống giong cờ mở vẫn thua tốt quèn!
 
 
 
Thu buồn nợ nặng rừng cây
Nợ sâu sông biển. Nợ dầy Người thân…
“Con ruồi đậu nặng đòn cân”
Cộng Đồng gánh đỡ một phần Thu ơi!




 Mùa thu dạo bước lang thang

Chợt như hạnh phúc vừa ngang qua đời

Ước làm một vạt mây trôi

Vượt qua dâu bể về nơi ngút ngàn

Muôn ngàn nốt nhạc trong veo
Khoác vai líu ríu về theo tháng mười
Không gian chan chứa nụ cười
Mình hôn nhau nhé tháng mười mộng mơ



 Thu về gửi nhớ cho ai

Mà sao gió cứ ru hoài mái hiên

Lắng nghe thu mát dịu hiền

Gợi trong sâu thẳm những miền thướt tha.

 Biết rằng mình tuổi đã cao

Thời gian đừng để ngày nào ở không

Trong nhà cháu gọi bằng ông

Ra ngoài cũng đã phải lòng nàng thơ

Heo may cành trúc lắc lư
Con chuồn ớt đậu tương tư bờ rào
Lục tìm ký ức năm nào
Bâng khuâng nghe những ngọt ngào thân quen.

 
Trước tiên Trước Trang [49 ,50 ,51 ,52 ,53 ,54 ,55 ,56 ,57 ,58, 59 ,60 ] Tiếp  Cuối cùng