MÂY buồn theo gió ngao du
CHIỀU se se lạnh, tàn thu thật rồi !
CHỞ theo một vạt nắng rơi
NẮNG vàng như mật, da trời trong xanh.
Chân quê thấm đẫm phần đời
Lọ lem bùn đất một thời trẻ trâu
Nước dưới chân, nắng trên đầu
Áo quần rách trước, thủng sau xập xòe
Người quê chân chất thật thà
Tuy nghèo nhưng tính rất là thẳng ngay
Vẫn chăm trồng cấy cuốc cày
Chẳng màng nhung gấm sắp bày xa hoa
Hồ ao lặn ngụp sớm chiều
Có dư vất vả, vẫn nhiều niềm vui
Tóc tai dẫu lấm như vùi
May ra, vẫn có chất tươi ăn dần.
Đi tiếp hay nghỉ chút đây
Toàn thân dơ bẩn xe đầy đất mang
Đường trơn đất nhão bùn loang
Dù đi rất sớm cũng sang trưa rồi