Thứ bảy, 01/08/2026,

Ai mua tôi bán khúc sông
Bao nhiêu cũng bán
nhưng không bán bờ
Tôi xin bớt lại bến đò
Có doi cát nhỏ em chờ đón tôi

Chén sầu cạn - cũng vừa say
Chập chờn tỉnh - thức, đong đầy mắt xưa
Hỏi người - rằng đã về chưa?
Cuộc vui mới đó - giờ đưa tiễn rồi

 
Vẳng nghe tiếng võng đong đưa
Lời ru của mẹ chẳng thừa trong con.

 MÂY buồn theo gió ngao du

CHIỀU se se lạnh, tàn thu thật rồi !

CHỞ theo một vạt nắng rơi

NẮNG vàng như mật, da trời trong xanh.

Ít nhiều cũng vẫn đa mang
Đãi trong sạn cát chút vàng, tình quê!
Cũng may còn chút vỗ về
Quê cha đất tổ không chê kẻ nghèo.

 Chân quê thấm đẫm phần đời

Lọ lem bùn đất một thời trẻ trâu

Nước dưới chân, nắng trên đầu

Áo quần rách trước, thủng sau xập xòe


Ước gì một sớm bình minh
Gặp người hát khúc ru tình…ta say!
 

 Người quê chân chất thật thà

Tuy nghèo nhưng tính rất là thẳng ngay

Vẫn chăm trồng cấy cuốc cày

Chẳng màng nhung gấm sắp bày xa hoa

Còn đang tháng chín, tháng mười
Mà sao chẳng thấy em cười với ta?
Môi hồng như nụ như hoa
Cho đôi mắt biếc nhìn xa đợi chờ...

 
Nhớ xưa (Phong Thu)  (14/10/2024)

 Hồ ao lặn ngụp sớm chiều

Có dư vất vả, vẫn nhiều niềm vui

Tóc tai dẫu lấm như vùi

May ra, vẫn có chất tươi ăn dần.

Chán trầu thì chẳng cần cau,
Vô tâm thì sẽ không đau bao giờ...
Cuối cùng sẽ chỉ còn thơ,
Yêu thương, sẽ đỡ bơ vơ kiếp người...
 

 
 

 Đi tiếp hay nghỉ chút đây

Toàn thân dơ bẩn xe đầy đất mang

Đường trơn đất nhão bùn loang

Dù đi rất sớm cũng sang trưa rồi


Trước tiên Trước Trang [49 ,50 ,51 ,52 ,53 ,54 ,55 ,56 ,57, 58 ,59 ,60 ] Tiếp  Cuối cùng