Bóng hoàng hôn chạnh bồi hồi
Qua đêm yên lặng để ngời sớm mai
Đời người đâu phải là dài
Ngàn năm gìn giữ hình hài quê hương!
Xa em từ bấy đến giờ
Tôi thành một kẻ vật vờ lang thang
Những chiều xanh hóa chiều hoang
Gió hưu hắt gió, nắng vàng vọt rơi...
Phải thời non nước bão dông
Chàng trai ra trận, biệt không trở về.
Giờ hai người phụ nữ quê
Một phơ tóc, một tóc thì hoa râm.
Nhổ luôn mấy sợi buồn rầu
Tự dưng len lén nhuộm màu trắng tinh
Hít hơi lấy hết bình sinh
Tình yêu chân thật cung nghinh em chờ!
Dòng đời bao nỗi đục trong
Ức Trai oan khuất đau lòng thế nhân
Đường trần u uất muôn phần
Quan trường thuở ấy bội phần bạc điêu
Trần gian quả thật có bùa?
Vinh hoa phú quý gió lùa mất tăm
Để ngày về cõi xa xăm
Khỏi thuê, khỏi mướn người lăn giữa đường.
Qua rồi máu lửa chiến tranh
Mà chưa yên giấc năm canh mẹ già
Tóc sương đêm trắng lệ nhòa
Bao người con vẫn đi xa… không về?
Những ai thích cái lẳng lơ?
Mầu em biết hết, giả vờ tán chơi
Còn ai muốn cái dở hơi?
Mầu em cũng biết, xin mời biếu không…
Ngẩn ngơ theo những câu Kiều
Bước chân còn chậm cuối chiều Nghi Xuân
Sen đầm lại thoảng hương đưa
Chiều quê lại vọng chuông chùa tịnh thanh
Chiếu chèo lại rộn sân đình
Hội làng lại mở cho mình gặp ta...
Một thời Bến Nghé dễ thương
Bóng me
Ngõ phố
Con đường ta qua
Vần thơ
Ai gửi cho mình
Thuyền trăng chở nặng sóng tình thế nhân.