Lần theo muôn nẻo đường mòn
Con tìm bóng mẹ vai đòn gánh cong
Thân gầy cõng cả bão giông
Gió nâng bước mẹ trên đồng sớm trưa
Gốc cau chum nước chờ mưa
Bữa chiều vẫn nếp cà dưa mặn mòi
Nửa đời phố thị đưa thoi
Vài bông súng tím nhỏ nhoi ao nhà
Thương em
từ thuở
chưa chồng
Mắt xanh lúng liếng môi hồng
nguyên sơ
Trăng thu khuyết nửa mất rồi
Lỡ duyên… cau bổ, thiếu vôi têm trầu
Nửa vầng rơi đáy giếng sâu
Nửa vầng lơ lửng trên đầu ngọn đa
Giọng ai dìu dặt khoan hòa
Lâng lâng trong buổi chiều tà bên sông
Dường như sưởi ấm mùa Đông
Dường như ai hát mà không đệm đàn
Xưa kia chung chén rượu đào
Men tình thơm ngát ngấm vào tim ta
Nay cầm ly rượu xót xa
Uống sao cạn nỗi thiết tha hỡi người.
Chiều nay trời đổ mưa rào
Đầu trần, áo ướt rúc vào trong mưa
Bờ đê, bụi cỏ ngày xưa
Lời thề theo gió theo mưa đâu rồi
Mùa này cải chửa đơm hoa
Vịn câu lục bát chiều tà tìm nhau
Tóc em còn thoảng hương cau
Ta còn say đắm sắc màu trần gian
Nắng vàng trải khắp đồng quê
Bầy chim mải miết bay về cố hương
Dòng sông soi bóng chiều vương
Hương thơm lúa mới bờ mương tiếng cười
Ồn ào biển vọng lời xưa
Đất Nam linh khí gió mưa thuận hoà
Dân nam dựng nước yên nhà
Ngoại xâm thủ bại gian tà nhục tan.
Nhân gian bát nháo tiếng người
Buồn tình, bắc ghế lên cười cho vui
Cười trong muôn nỗi ngậm ngùi
Bao giờ gió bụi đem chùi cho khô?
Vịn nhau qua nỗi hẹn thề
Nửa vần thơ cõng hồn quê, nhịp đò
Ráng chiều sóng cả gió to
Cánh buồm gẫy giữa âu lo kiếp người