Hoa tình gom góp xanh non
Nhặt cành hoa dại dệt tròn ước mong
Ngày sau hoa kết nụ hồng
Xứ hoa Đà Lạt nghĩa nồng thảo thơm.
Tặng anh một khoảng trời thu
Tặng anh trái bưởi trĩu đu chín vàng...
Tặng anh sông nước mênh mang
Đôi bờ xanh mượt mỡ màng chiều say...
Người đi trăng mải mê theo
Dừng chân vành vạnh trăng treo đỉnh đầu
Thu giờ tận đẩu đầu đâu
Xin đừng vàng lá mà sầu rụng rơi
Bắt đền những trận mưa rào
Để bằng lăng tím phai màu thuỷ chung
Bắt đền cả những cơn giông
Cuốn đi những cánh tím hồng mỏng manh
Quê hương bóng mẹ con đường
Cho ta nhịp bước dặm trường ước mong
Chiều men theo dọc cánh đồng
Say mê hương lúa ngậm đòng quê ta.
Cỗi cằn gốc gạo, gốc đa
Bao nhiêu cái nõn, cái nà phần con
Lưng còng tắm cái héo hon
Để cho lưng thẳng mắt tuôn lệ nhoà
Có người
Thương nhớ tháng Ba
Đêm trăng thanh vắng
người ra sau đình.
Xa con mẹ nhớ thẫn thờ
Nụ cười, ánh mắt, đôi bờ vai ngoan...
Thiên thần bé nhỏ Trời ban
Bình yên con nhé giữa ngàn chông gai
Mưa ngâu đắm tiếng thở dài
Giọt sương đậu xuống cành mai ướt đầm
Vẳng đâu nhịp phách bổng trầm
Hàng cây buông áo thì thầm bước thu…
Hồn tha thất rũ
Trinh nguyên vứt bừa
Muối dầm... mặn tiếng dạ thưa...
Em gai góc thét
Như vừa sơ sinh
Gặp người, một buổi chớm thu
Cầu vồng bảy sắc tương tư ánh ngời
Tim hồng thổn thức bao lời
Tình không dám ngỏ… để rồi… mãi xa…
Gió mùa thu lắng muộn phiền
chiều như ai nhớ một miền xa xa