Hồn nhiên đổi được dại khờ
Đa tình có đổi mộng mơ suốt đời?
Người yêu đổi lấy yêu người
Làm sao đổi được bầu trời trăng sao?
Ra về dạ cứ bâng khuâng
Câu thơ nỗi nhớ...! Nhạc trầm men say
Hẹn mùa sau lại về đây
Tình yêu thơ nhạc đong đầy niềm vui…
Nhà bên kẽo kẹt võng đưa
Ngập ngừng ai hát lời xưa... cái hồi
Mẹ về với đất gặp cha
Bây giờ có lẽ ông bà gần nhau
Không còn mình một canh thâu
Sớm mai rũ nắng về chiều xót xa
Vội vàng chi hỡi ban trưa
Cứ thoang thoảng gió, cứ vừa vừa... mây
Cho hương hoa sữa ngất ngây
Cho giọt nắng muộn buông đầy... câu thơ
Trời cao liệu có thấu thương
Trần gian lặn lội phố phường trắng mưa
Ngẫm lòng cay đắng chát chua
Bao giờ thoát cảnh lũ mưa nước ròng!
Đã là số ắt phải theo
Dù cao vời vợi cũng leo... sá gì
Bước: Dài, ngắn cũng là đi
Chậm, nhanh rồi cũng đến khi phải về...
Con ngồi vớt bóng hoàng hôn
Nghe tim thổn thức mạch hồn vía quê.
Ngập ngừng chân ríu bước về
Cỏ may tím rịm bờ đê cuối chiều
Bởi vì câu hát lý lơi
Hay vì con mắt biết cười, trót say?
Yếm đào che nụ sen đầy
Cái duyên quan họ… ơ hay… thật giòn!
Chị ngồi ru mộng... ầu ơ…
Lời ru theo gió ngu ngơ nửa đời
Người ta xa tít chân trời
Ầu ơ! Níu lại chị thời đa đoan
Trái tim không nắng không mưa
Tôi heo may nhớ
Em chưa qua đò.
Mái chèo lú lẫn ái ân
Khua tay bắt bóng quẩy chân ngóng hình
Đã xa cách mặt nỗi mình
Mắt ba đào cắm con tình bến xưa