Bao giờ cho đến ngày xưa
Để anh lại được đón, đưa em về
Hai tay lóng ngóng, vụng về
Dắt em qua mấy rặng tre đầu làng
Về đi em
Về đi anh
Lối thôn còn đó trầu xanh cau vườn
Đi mô, răng, rứa người thương
Có nghe tiếng hát sông Hương gọi chiều?
Sóng xô nhẹ, dễ tan tành
Bơi trong cô quạnh. Sao đành. Cực thân
Nỗi buồn lớn ở dương trần
Một mình bóng lẻ, âm thầm cô đơn
Miền Trung lũ lụt thương đau
Trắng trời mất dấu thấy đâu ngôi nhà
Mong manh nghiêng ngả bờ xa
Bếp chiều tắt lịm bài ca đói ròng
Một lời cũng đủ tri âm,
Cái nhìn cũng đủ nghìn năm ghi lòng.
Dù ai nên vợ nên chồng,
Sao ai vẫn cứ bận lòng vì ai.
Hé duyên lộ cái tình không
nhốt lời ân ái vào trong mắt nhìn
Hé lòng tìm kiếm yêu tin
rong rêu ẩm mục từ nghìn năm qua
Bao năm lưu lạc xa gần
Ngày về quê cũ ngại ngần chân đi
Cuộc đời như cánh chim di
Thành công chưa thấy thị phi quá nhiều
Lật trang giấy
Hoắm rãnh cày
Gieo bao con chữ mặt mày
Rạc xanh…
Phải chi… Giá được như nguyền
Ước gì… Mong mãi con thuyền xa xăm
Con đường xưa vẫn thân quen,
Nao nao hoài niệm quyện xen hương trời
Mùa thu, em... đã xa rồi,
Thì thầm hoa sữa nhắc lời yêu thương.
Hình như nắng cũng hanh hao
Hình như hồn lỡ lạc vào hư không
Hình như đời quá mênh mông
Hình như chim sáo sổ lồng bay xa...
Tình quê như một mái nhà
Vượt bao sông núi... để mà đến đây.
Lời ca nghĩa nặng đong đầy...
Sông Lam, sữa mẹ... những ngày ấu thơ